Trang chủ / Làm tình bạo lực / Con bé bán vé số

Chương 1
Cỡ chữ: Bình thường | Vừa | To
<r /> Vài lời tâm sự với độc giả: Nhân nhận được một số email từ các bạn thắc mắc là tại sao tôi viết truyện loạn luân mà viết không cho “tới loạn” luôn. Ví dụ như truyện “Nàng Loan” gần đây, câu hỏi là tại sao tôi không cho nàng Loan quan hệ với ông Khiêm, với bà Quỳnh, với anh Hai của Loan, mà chỉ với cậu Đức thôi. Trả lời rằng, đó cũng là một sự “cố tình” của tôi, chỉ với dụng ý muốn đem câu chuyện đi sát với thực tế hơn, cho nó có vẻ thực hơn. Chứ như mà “loạn” quá thì cũng hơi giả tạo và không bao giờ có thật trong đời sống (?). Truyện mà bạn sắp đọc dưới đây cũng là một chuyện rất có thật trong đời sống. Mời bạn đọc và chia sẻ …

Con Bé Bán Vé SốTrời buông lạnh. Cái lạnh đột ngột ập xuống thị trấn nhỏ, ngay vừa khi cơn mưa tuôn như nước đổ. Chiếc xe du lịch từ đâu trờ tới. Thắng rét. Làm nước văng lên tung tóe. Một gã đàn ông từ trong xe lao ra, tay chỉ đồng hồ, đưa 5 ngón về phía tên tay xế, rồi cầm cập táp bước vô mái hiên. Chiếc xe cũng từ từ lăn bánh đi …
Gã đàn ông đó trạc tuổi trung niên, tóc muối tiêu, nước da ngâm ngâm, tướng thon nhưng có bụng, bước vô một quán nước trước mặt, rồi đi thẳng ra phía sau như có vẻ thành thạo đường đi nước bước. Mụ chủ quán thoáng thấy gã ăn mặc tươm tất liền đon đả đón chào.
- Mời vô trong. Bên trong ấm hơn.

Gã gật đầu và lục đục rủ nước ở trên mình, đoạn tìm một cái bàn nằm trong góc. Ngồi xuống. Gã chọn chỗ đó vì nó có vẻ yên tịnh, ít kẻ dòm ngó. Thường thì chủ quán hay giành khu này cho khách ngồi lâu.

. Gã có ý định ngồi lâu. Cuộc hẹn ký hợp đồng tối nay cũng còn khá thì giờ cho gã ngồi nhâm nhi ly cà phê, ăn một dĩa cơm sườn. Vả lại trời mưa như vậy chỉ có nước ngồi quán, nghe một bản tình ca quê hương tự tình là hay nhất !
- Cho ly cà phê nóng và trà nóng – gã vọt miệng – Ở đây có bán cơm không bà chủ ?
Bà chủ tiếp nhận bằng ánh mắt tươi tắn.
- Có chứ. Nhưng tui không bán cơm. Quán kế bên bán. Để tui kêu cho. Chú ăn cơm đặc biệt gà quay hay sườn nướng.
- Sườn nướng … với chén súp luôn.
- Giờ này làm một chén súp chắc ấm bụng nhen – bà chủ hề hà.
Bà nói dứt thì ỏng ẹo quay lưng. Cố tình lả lơi với khách.
Bà đi rồi, gã mới ngồi dựa lưng ra ghế. Từ sáng tới nay ngồi trên xe gã cũng mệt, bây giờ mới có giây phút thoải mái. Gã thấy phiêu diêu, bèn lấy điếu thuốc ra châm. Thuốc cháy đỏ trong căn phòng mờ mờ, gã thở phèo phèo những lọn khói nặng bay chậm do thời tiết lạnh. Tiếng nhạc du dương từ hai cặp loa 30 W gắn trên tường làm cho gã thấy nhẹ người, gai ốc nổi quầng với những cảm xúc chiều mưa.

Ngoài kia, đường xá có vẻ thưa thớt xe cộ. Người ta không thích mưa vì lạnh, ướt và dơ dáy do xình bùn, nên hay rút vô một xó nào đó, trò truyện hay như chỉ ở tại nhà bới tô cơm nguội chan canh ăn cũng khoái.

Gã thì thích mưa vì mưa sẽ làm gã có nhiều ấn tượng tình cảm. Có lẻ một thời vàng son của gã cũng lãng mạn trong một ngày mưa gió như vậy.

Nhưng hiện thực gã vẫn còn cô đơn. Đã mấy năm rồi gã thiếu vắng thân thể đàn bà. Nhiều đêm da diết lắm, nhưng đành chịu. Tự giải quyết !
Cứ như cỡ tuổi như gã thì cái “phong độ” vẫn còn ngon lắm, nếu chịu ra kiếm gái tơ, gái bia ôm hay vũ trường là được liền, nhưng gã vẫn ấp ủ một cái gì đó kích thích ơn.

Ly càphê nóng và dĩa cơm sườn được bà chủ mang tới. Đúng lúc đang đói, gã cám ơn, dụi điếu thuốc trên môi, rồi bắt tay vô ăn liền. Bà chủ quán có vẻ còn muốn đứng trò truyện thêm với gã, nhưng gã vẫn cúi đầu không đáp.
Bà là vậy, hễ khi quán vắng khách, bà hay lây la như vậy để giết thời gian.

Bà bắt đầu bằng những câu nói bâng quơ với người đàn ông, nhưng gã cũng cứ ởm ờ. Hồi lâu, bà chủ quán đâm chán, đành đứng lên và bỏ đi. Mặc kệ, gã vẫn không màng cái phép lịch sự với bà chi cho mệt

.
Rồi gã cũng ăn hết dĩa cơm một cách ngon lành. Cơm cũng thường, nhưng vì đói, gã ăn khá nhanh. Nhanh đến độ gã không kịp nhai cho kỹ.

Aên xong, gã ngồi dựa lưng ra ghế, ngắm nghía. Ngoài kia, trời vẫn còn mưa lớn. Gã nhìn đồng hồ, ngồi thở dài. Gã nửa muốn đi, nửa muốn ở lại vì cũng không biết đi đâu. Ly cà phê thơm phức có vẻ níu kéo gã ở lại mạnh hơn. Gã quyết định ở lại thêm một lát nữa rồi mới đi.

Bưng ly cà phê lên môi nhấp. Gã thấy khoan khoái với cái mùi thơm hiệu Trung Nguyên. Vị đăng đắng thấm tận cổ họng nghe sao nó mặn nồng, hòa với điệu dân ca du dương, gã thấy ngọt ngọt trong lòng, thấy đời cũng có chút ý vị lắm !
Đốt luôn điếu thuốc khác, ngậm trên môi. Phì phà. Cái lạnh dường như giảm đi khá nhiều từ lúc bụng gã no nê, cộng thêm chút cà phê, thuốc lá gã thấy như không còn thiếu gì cho buổi chiều nay nữa. Vậy là gã ngả lưng ra sau, tập trung nghe tiếng nhạc trầm buồn của một nữ ca sĩ mà gã nghe khá nhiều lần, nhưng không bao giờ biết tên.
- Chú ơi chú … Mua dùm con tờ vé số đi chú !
Giọng nói của ai đó thình lình phát lên bên hông làm cho gã hơi giựt mình. Có lẽ do tập nghe nhạc mà gã không để ý có người tới đứng bên. Nhìn lên, gã thấy một con bé còn rất trẻ, ăn mặc cũ xì, mình mẩy ướt như chuột lột. Một tay nó vén tóc, quét đi những hột mưa còn đọng trên trán, một tay nó chìa sấp vé số, được quấn kỹ trong cái bọc nylon, ra trước mặt gã, lập lại lời mời vừa rồi.
- Chú ơi chú … Mua dùm con tờ vé số đi chú !
Giọng của nó đều đều, ệ ạ nửa như năn nỉ nửa như van xin sự tội nghiệp từ người khách ngồi trước mặt nó.
Gã cũng không biết nó lạnh thiệt hay chỉ giả vờ cho gã thương tâm mà mua dùm cho nó.
- Không mua đâu cháu ơi – gã quay mặt đi tỏ vẽ từ chối.
- Mua dùm con tờ vé số đi chú ! – Con bé vẫn một cái giọng rề rề.
Gã ngồi im như không thèm để ý. Con bé thấy điệu bộ khách không mua nó cũng muốn bỏ đi cho rồi, nhưng ngoài kia mưa càng lúc càng lớn. Nó thấy lạnh thiệt. Ở tại đây, nó thấy hơi khuất gió, thấy đỡ lạnh hơn. Vả lại, kinh nghiệm bán vé số của nó cho nó biết, nếu nó ở lại và chịu nài nỉ thêm không chừng khách sẽ mua. Chứ bây giờ đem cả cọc vé về nhà có nước mà cạp đất ăn.

Con Bé Bán Vé SốNó ngồi xuống cạnh người đàn ông, miệng vẫn cái câu “mua vé số” như thể nó nói quen miệng từ sáng tới tối, từ biết bao ngày tháng nên khuôn mặt nó vẫn không biểu hiện gì
Chương 1
blog comments powered by Disqus