Trang chủ / Bí mật phòng the / GIỌT LỆ SẦU

Chương 1 | Chương sau
Cỡ chữ: Bình thường | Vừa | To
… Dù Nàng đã có chồng, nhưng thân hình vệ nữ của Nàng ôi! vẫn tuyệt làm sao, bờ khe Vệ Nữ như dòng suối mát ngập tràn dòng nước tuyệt dịu, khi nếm vào làm cho ta cảm thấy dâng dâng sự cảm xúc & thú tình trong con người ta bổng bừng bừng trổi dậy hồn ta đang đi lạc vào cỏi hư vô và rồi một dòng tinh khí đầy sinh lực quyện vào dòng suối mát chảy về nơi ấy … * * * Đã ba năm rồi Hải mới gặp lại Nàng. Nàng vẫn ngổi bên chiếc bàn tre cách tân nhỏ & một lọ hoa Nhật Bản với những bông hoa thủy tiên bằng giấy, trước mặt là một đĩa cao chất đây hoa quả. Với những cử chỉ rất thận trọng & không thể nhầm lẫn được, Nàng đang gọt cam, và Hải đã nhận ra Nàng ngay… Có lẽ Nàng đã bắt gặp vẽ bất ngờ đến sững sốt khi nhìn vào đôi mắt của Hải. Nàng đã không nhận ra Hải ư! thật không thể tin được! Hải điểm một nụ cười với Nàng, và Hải cố nhíu mày rất ngạc nhiên bước lại gần Nàng, bất giác Nàng vội nhắm mắt lại như thuở nào… Hải kề vào cổ Nàng thổi vào tai Nàng một làn hơi dịu êm, Nàng rùng mình và đắm đuối đang chờ đợi cái cảm giác bao năm đã không đến với Nàng. Hải từ từ đặt một nụ hôn say đắm lên đôi môi ửng hồng bao năm đợi chờ. Bất cần bao cặp mắt đang hướng về Nàng. Không riêng gì Nàng - Hải cũng vậy, không hiểu vì sao nữa, Hải là một người từng trải, đã nếm bao đắng cay vui buồn oán giận, đã bao cô gái đi qua trong đời chàng. Nhưng sau ba năm, khi đặt nụ hôn lên đôi môi Nàng toàn thân cảm thấy rủn tuỷ, một làn hơi ấm chạy suốt từ miệng xuống tận sương mu, cái cảm giác rần rần chạy đến đầu con cu không thể nào cưởng lại được… Thình lình một que diêm được bật lên, ánh lủa bừng sáng kèm theo tiếng nói: Thưa Anh Chị dùng gì ? Cả hai chợt tỉnh, Nàng đặt quả cam xuống bàn và Hải đẩy vôi chiếc ghế ra sau.

. Nàng rút bàn tay bé nhỏ ra khỏi Hải. Hải trả lời: Anh cho ly café pha kiểu Việt nam! Vâng có ngay thưa Anh. "Mộng Cầm!" Hải thốt lên. thật tình cờ phải không em. Trong một giây anh không thể nhận ra em, thật đấy. Em ngồi xuống đi. Em đã ăn chưa ? Em có uống một chút café không? Nàng thoáng do dự, nhưng Nàng đang chờ đợi cái giọng nói ấy đã ba năm rồi. "Vâng" cho em xin một café giống anh đi. Và Nàng ngồi xuống đối diện Hải. "Em thay đổi nhiều quá" Hải nói, và quan sát Mộng Cầm, ánh mắt long lanh hồ hởi như thuở nào. "Gái một con trông mòn con mắt" ông bà ta quả không sai. Anh chưa bao giờ thấy em hồng hào như hôm nay. "Thật ư ?" - Nàng bỏ khăn quàng cổ xuống, nhưng em thấy mình không được khoẻ lắm. Thời tiết này làm em không chịu nổi, anh biết mà" "Ứ nhỉ em không thích cái lạnh…" "Ghét nữa là đằng khác". Nàng chợt rùng mình. Và điều tồi tệ nhất là nó làm cho người đã già lại cảm thấy mình trẻ… Nhưng anh cũng thế mà, anh rất ghét cái lạnh nên đã đăng ký với Hảng làm luôn tại Việt Nam đó còn gì !!! Hải đột nhiên cắt ngang: - "Xin lỗi em" kèm theo ánh mắt u buồn oán hận. Nhưng trong tâm trí Hải vẫn còn in đậm hình bóng của Mộng Cầm… trong ba năm qua. Hải hồi tưởng lại ba năm về trước và một điều không bao giờ thay đổi - đó là giọng nói miền Bắc pha lẫn miền Trung của Nàng - tuyệt vời - và cách nói đầy lôi cuốn. Hải thường tự nhủ và không thể nào hiểu được làm sao cái giọng nói ấy lại cứ ám ảnh tâm trí Hải suốt ba năm qua… Hải nhớ lại buổi đầu tiên gặp Mộng Cầm tại New Garden, Mộng cầm vô cùng ngạc nhiên khi Hải chẳng biết tên & tí gì về các loài hoa cả. Cho đến bây giờ Hải nhớ lại anh vẫn chưa thể hiểu hết những gì Mộng Cầm đã nói hôm ấy. Nhưng mỗi khi trời đẹp & ấm áp, và khi anh bất chợt nhìn thấy những sắc màu tươi sáng, thì kỳ diệu thay, Hải lại nghe giọng nói ngọt ngào văng vẳng bên tai: "Hoa phong lữ này, hoa vạn thọ này, cỏ roi ngựa nữa nè…" Và dường như đó là ba từ còn đọng lại trong trí nhớ của Hải mãi, trong tất cả những gì thuộc về cái ngôn ngữ tuyệt trần của lãng quên ấy… Mộng Cầm sau khi đã hoàn tất đại học kinh tế ở Hà Nội

. Bố Mộng Cầm tuy đã nghĩ hưu do mất sức lao động nhưng trước đã công tác tại văn phòng chính phủ Việt nam tại Hà Nội nên quen biết rất nhiều người và Mẹ là gốc Huế hiện đang làm cho bên phòng đối ngoại của vp Chính phủ, nên đã nhận được một xuất tài trợ học bổng từ Thống Đốc Bang Florida cho một sinh viên của trường ĐH Kinh Tế đã hoàn tất luận án tốt nghiệp đạt loại giỏi - Thế là Mộng Cầm được sự giúp của Bố Mẹ nên đã được du học tu nghiệp tại Florida trong 18 tháng. Khi hoàn tất khoá học sẽ được được Hảng dược phẩm U.S Pharmacopie (USP) nhận training hoàn tất khoá tu nghiệp. Giám đốc điều hành đã ủy nhiệm cho hai nhân viên gốc Việtnam chịu trách nhiệm training cho Mộng Cầm là Hải & Mike Võ. Hải là dân Marketing của Hảng còn Mike là nhân viên phòng kế toán, chơi rất thân với nhau nhưng có hai cá tính hoàn toàn khác biệt. Một bên rất ư là lãng tử & đa tình còn Mike thì trầm lặng & trí thức - Đều cao to đẹp trai y nhau. * * * … "Nhưng cái ký ức đó, giờ đây trong câu chuyện của Hải, dường như đã trở lại. Đó là một buổi chiều thật tuyệt vời, sau khi đãm nhận trách nhiệm vụ lần đầu tiên đưa nàng về, vì trước đây nàng vẫn thường đi xe bus, nhưng hôm nay về sớm nên Hải muốn ngõ ý đưa nàng về. Hải nói:- Mộng Cầm, đây là ngày đầu tiên em đi trên con đường này, hôm nay trời nắng ấm anh biết có vườn hoa New Garden gần đây rất đẹp, em muốn ghé qua xem cho biết không? Hai chử 'nắng ấm' và kèm theo nụ cười đa tình của Hải đó cứ như một giai điệu đang ngân lên trong đầu Mộng Cầm, và bất chợt nàng đáp: Tuyệt - Hoa là thứ không thể thiếu đối với em. Sau một khoảnh khắc yên lặng, anh chợt quay sang và đặt đầu mình vào lòng nàng. "Anh ước gì" anh thì thầm nhỏ nhẹ vơi đầy vẻ tâm trạng, "giá như lúc này anh đã ngấm thuốc độc của các loài hoa và lìa bỏ cuộc đời - ngay lúc bây giờ" - thấy ghét:- Nàng đáp Bổng vào lúc ấy, một bé gái mặc chiếc váy màu trắng cầm một cành nhuệ lấp ló sau một bụi cây & nhìn họ chăm chú rồi thoát chạy đi. Và Hải đã không nhình thấy - Nàng choàng qua người anh, rồi Hải cầm lấy bàn tay của nàng & đặt lên mặt mình, rồi từ từ đặt nụ hôn vào môi nàng, mắt nàng nhắm nghiền lại để thưởng thức cái hương vị ngọt ngào ấy, Hải thầm khẻ: Em đẹp quá - bởi vì anh biêt rằng anh sẽ yêu em đến chết mất. Mộng Cầm không còn nghe gì nữa chỉ thấy trong mình nóng ran như lửa, các thớ thịt bên bắp đùi cứ dật dật liên hồi, đôi tai thì lùng bùng như có ai đó đang thổi hơi vào. Hai tay Hải từ từ sờ vào âm hộ Mộng Cầm khẻ nói: Bộ lông của em rất mềm mại và cong cong không xem cũng biết là dâm rồi. Mộng Cầm suỵt suỵt đưa ngón tay vào ngang môi Hải: Xì, đừng nói nữa làm mất hứng của em, tiếp đi anh. Hải cười và lẹ làng từ từ trút bỏ quần áo của Mộng Cầm, một tay gặt cần 2 ghế trước vật nàng nằm xuống. Lần đầu tiên Hải nhìn thấy một thân hình tuyệt đến thế, nàng có bộ ngực no tròn & căng cứng. Hai núm vú đỏ hồng nhỏ tí xíu như hai hột đậu gắn lên. Bụng nàng thì ôi! phẳng lì không có lấy một nếp nhăn, còn âm hộ nàng thì giống như bờ cỏ non xanh rì đang mọc cong cong theo mép âm hộ của nàng mọc hai bên dòng suối mát và còn có cái rảnh giửa như khe suối mơ trong thần thoại Hylạp cổ đại. Nàng vốn là gái còn Trinh nhìn là Hải đoán được liên và thầm nghĩ:- Ôi phước Ông bà để lại cho con rồi. Hải khẻ thầm:- Cổ ba ngấn nước rất nhiều!!! Nàng chỉ mỉm cười và đùi nàng khẻ đụng vào giữa háng Hải cộng thêm cái cần số xe cà lui cà tới nên chỉ trong mấy phút ngắn ngủi mà cu của Hải đã bắt đầu ngỏng dậy từ hồi không hay. Chân quỳ vào lổ để chân của băng trước ghế bên phải mặt Hải từ từ đưa vào giữa hai chân nàng, lấy tay nâng đôi mông lên rồi đựa mủi vào âm hộ nàng:- Ôi, mùi dâm thủy của nàng làm Hải ngây ngất quyện thêm mùi nước hoa Channel 5, mùi thơm bay sực nức cả hai hoà lẩn vào nhau. Nàng hỏi: Thế nào Anh? Nhưng Hải không để ý đến câu hỏi nàng mà tiếp tục làm phận sự của kẻ 'phu sa' đầu lưởi nhè nhẹ liếm vào hai bên bờ mép nàng, một tay xoa nhẹ trên âm hạch còn tay kia sờ xoay vòng trên núm vú nàng, làm nàng nấc lên hồn như phiêu diêu trên cỏi bồng lai tiên cảnh. Hai tay Hải tiếp tục vạch nhẹ bộ lông mêm mại cong cong ra hai bên. Hải thấy âm hộ nàng + hai mép ngoài khép kín lại, cái khe suối mơ có màu hồng tươi. Hải từ từ cắn nhẹ một miếng vào mép ngoài, khẻ lôi nhẹ phần da thịt ấy lên bằng răng & bằng môi. Ah…ahờ…ờ…. tiếng rên khẻ của nàng làm cu Hải cương cứng, nhưng Hải vẫn tiếp tục liếm bờ mép của nàng giáp vòng không chừa chổ nào, dưa cằm cà vào đám cỏ non xanh rì ấy. Mộng Cầm nấc lên, Hải ơi em sướng quá - bú tiếp đi Anh. Ôi, ôi em sướng quá, em sướng quá - Đừng ngừng nghe anh tiếp đi, đi, đi…. Bú bướm em mãi nghe anh. Hải liền ngậm luôn cả cái mồng đốc vào miệng vừa mút vừa bú vừa liếm. Từ từ cái mồng đốc nở to hơn lúc nảy Hải nhìn vào càng thên hứng tình, nó cương cứng lên cũng giống như cu của Hải đang cứng… Máu tụ xuống mồng đốc làm nó ửng hồng lên. - Mộng Cầm nứng quá không còn biết gì nữa chỉ nghe rên hừ hừ như con heo đang bị chọt tiết. Nàng có cảm giác trong đầu như muốn nổ tung ra, còn cái âm hộ nàng nóng lên như có ai đang hơ lửa vậy, hai mép ngoài của âm hộ có cảm giác như đang phồng dộp lên. - Hải lúc này cứ tiếp tục bú, mút, liếm cái mồng đốc lại còn chọt ngón tay từ vào trong lổ âm đạo, nhưng do nàng còn trinh nên Hải chỉ cho vào ngón út là được thôi, cảm thấy ngón tay mình như đang từ từ vào cái cổ chai kín và ngoáy nhè nhẹ, khiến Mộng Cầm càng ngây ngất người ra, rướn người lên như thể cho Hải đút sâu vào hơn nữa. Nàng rên lên và nói lảm nhảm: - Anh ơi em chịu hết nổi rồi. Anh bú em chết mất, em sướng quá đi thôi. Cha Mẹ ơi sương quá, biết sường thế này thì cho người ta chơi từ lâu rùi. Hu Hu Hu Ah Ah Ah, Bú nhanh thêm tí nữa đí anh, chân nàng co lên vùng vẩy, duổi thẵng ra rồi co vào, còn cái đầu thì cứ lắc lắc qua lắc lại, mắt thì nhắm nghiền nàng năn nỉ: - Thôi, Anh cởi quần ra chơi em đi, em cho anh tất cả đó…. Em nứng quá rồôi, không giử nữa đâu anh. Ah…….Ơ…Ơ.. Ơ…Ơ…… Hải chỉ chờ có thế liền tuột nhanh chiếc quần jean ra, cu Hải giống sổng chuồn ngỏng lên chỉa thẳng lên trời. Nàng thều thào:- Trời sao cái gì mà to thế sao cho vào cữa mình em được. Nhưng mà em hết chịu rồi bắt đền anh đó Hu Hu Hu ơ ơ ơ ơ ..... Đúng vậy, cu của Hải mấy con nhỏ Mễ ở tiệm massage gần Hảng nhìn còn hoảng nữa chứ trách chi nàng. Vì hồi còn bé do chơi hoang trèo cao bị té cu Hải moóc phải cái xích đu nên Ba Mẹ phải đưa đi nhà thương phẩu thuật cắt cái bao quy đầu và khâu cho 7 mủi nên nhìn vào thấy gân guốc các vết sẹo lồi lỏm dài gần cả gang tay. Hải ngước lên nhìn nàng, thấy mặt nàng đã đờn đẩn ngu ra thấy rõ, Mặt Hải dính đầy chất dâm thủy và tinh khí của nàng, môi Hải bóng luỡng như thoa kem Vaselline. Hải dụi dụi lên đám lông của Mộng Cầm rồi ngồi nhổm dậy lật nàng ra băng ghế sau xe, chồm lên hôn nhẹ vào đầu vú nàng, rồi cạ cu mình vào âm hộ nàng, làm nước dâm thủy của Mộng Cầm chảy ra ướt cả nệm xe. Nhưng do còn trinh nên Hải xoay sở mãi cũng không cho vào được, làm Mộng Cầm càng bực tức như điên… rên la như bò rống. Bổng Hải chợt nhớ ra trên xe có gói quà sinh nhật của thằng xếp nhờ mua một bộ đồ tắm cho con Ổng, liền với tay xé toạc bao gói quà lấy ra chai baby oil xịt đầy cu mình & âm hộ của nàng. Xong Hải bắt đầu nhắp nhẹ nhàng từ từ đẩy vào. Nàng không ngớt rên la xít hà. Hải tăng nhanh dần và rồi Nắc mạnh một cái - Ah…………. Hải cảm thấy đầu cu của mình như bị ai bóp mạnh - Bật - Thế là xong:- Nàng tiếp tục la trong đau đớn, nước dâm thủy quyện vào với máu. Hải biết nàng rất đau nên từ từ rút ra, nhưng theo phản xạ tự nhiên của nàng hai tay vẩn giử chặt mông của Hải và thốt lên:- Anh đẩy tiếp đi đừng có ngừng. Hải tiếp tục…..nắc nhè nhẹ tăng dần lên, từ chổ đau nàng dần thấy sự khoái cảm ở âm hộ đang đau như cắt. Nhưng do âm hộ nàng quá bót & lần đầu tiên được thưỡng thức cái ngừoi ta gọi là 'Ngàn Vàng' làm cu Hải giựt giựt bắn tinh khí thẳng vào tử cung nàng, làm cho nàng co một cảm gíac không thể tả & nàng ngất lịm đi, Hải từ từ buông tay nằm sấp trên mình nàng và không quên đặt một nụ hôn nồng nàn vào môi Mộng Cầm khẻ nói:- Anh iêu em. Nàng đáp: - Cám ơn Anh! * * * Sau buổi chiều hôm đó mối tình lãng mạn giữa hai người cứ tiếp tục nảy nở tốt đẹp, rồi ngày tháng cũng dần trôi qua, thời gian nàng ở lưu lại huấn luyện thực tập tại USP cũng gần hết hạn dần…. Mấy ngày nay sao Anh thẩn thờ thế: Nàng hỏi, không còn cái vẽ viển vông hay vô tâm như mọi ngày thường gặp nữa àh. Em có hút thuốc không? Đồ khùng - có thấy em hút bao giờ chưa mà hỏi thế! Không: - Hải trả lời, mấy ngày nay em thấy anh hút nhiều đó, coi chừng bị ung thư phổi, chết rồi không có ai làm tình cho em - em kiện tới âm tào địa phủ lận ơ!!! "Ừ Anh nghĩ thế" Anh đặt làm từ một người quen ở đường St James. Thuốc lá này nhẹ mà thơm hơn. "Lãng quá" nàng cắt ngang - người đang hỏi một chuyện lại đi trả lời chuyện thuốc lá ở đây. Có chuyện này Anh hỏi em? Em có định quay về Việtnam sau khi hoàn tất công việc ở đây không? Biết rồi mà còn hỏi! Em định xin và sẽ làm việc ở đây một thời gian rồi hảy tính:- Nàng trả lời. Nhưng VISA của em? Thì anh làm giấy đăng ký kết hôn bảo lảnh cho em? tạm thời thôi, khi nào thích hợp chúng ta sẽ làm lể cưới? Môi chàng vẫn ngậm điếu thuốc lá quen thuộc như mọi ngày & đang trầm lắng suy tư, Hải nói:- Anh có chuyện này muốn nói với em. Trước khi anh gặp em, Hải nói, "Anh chưa từng về mình với bất kỳ ai ở đất Nước này? Anh nhớ một đêm nọ khi anh mang đến phòng em tặng một cây noel nhỏ & đã tâm sự với em về cuộc đời thơ ấu của anh, về việc anh đã khổ sở như thế nào khi trốn khỏi Việt nam, lênh đênh trên biển khơi với những ngày không thể quên trong ký ức, ở trại trại tị nạn, rồi được đặt chân lên mảnh đất mà mọi người cứ ngỡ rằng là một miền đất thánh, được đi học lại và cuối cùng là đang ngồi cùng em ở BOCARATON này tâm sự và em đã lắng nghe thật say sưa, đôi mắt em sáng rực lên, và anh có cảm tưởng như cả cây thông Noel cũng đang lắng nghe anh kể, như trong truyện cổ tích vậy. Hải tiếp:- "Nhưng" có một đoạn anh đã "CUT" không kể cho em hay. Anh, anh…. Chưa nhập Quốc tịch Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ !!! Mộng Cầm đột nhiên tròn xeo đôi mắt mĩ miều của nàng, thay vì mọi ngày cũng đôi mắt ấy rất long lanh & hiền dịu đáng iêu làm sao, thì bây giờ như nói lên mội sự ngạc nhiên & giận dử chứa trong đô mắt ấy của nàng mà không sao tả nổi… "À không, anh muốn nói với em cuộc đời phiêu bạt của anh tại mảnh đất này" Anh cười cay đắng. Hải tiếp:- ý anh nói là mười lăm năm trời anh phiêu bạt khi chưa quen em. Nàng cắt ngang:- Vậy là tổng cộng là 18 năm rồi kể từ khi anh đặt chân lên mảnh này, mà sao lại thế, không thể hiểu được, hay là anh không muốn bảo lảnh cho em rồi phịa chuyện như vậy. Vậy em biết anh làm cho Hảng này bao lâu chưa? Hải ngắt lời nàng. Chứ Mike không nói cho em nghe à? Không! Cái ông gì mà cứ lầm lầm lì lì suốt ngày, không cười một miếng nữa chứ nói năng cái nổi gì, đúng là mọt sách:- Mộng cầm đáp. Thì nó là dân account mà, suốt ngày chỉ biết tính tính toán toán có biết ăn chơi cái con "Cặc" gì đâu:- Hải xin lổi nàng đã … rồi tiếp, chính nó đã bảo lảnh cho anh làm ở Hảng này đó!!!??? Thực ra anh chỉ làm ở đây có 4 năm à, bổng Mộng Cầm cắt ngang:- Vậy hơn 14 năm còn lại Anh ở đâu? làm gì? Băng Đảng, Lang thang, Học & "Nhà" Liên Bang:- Hải đáp. Nhà Liên Bang? :- Mộng Cầm hỏi. Là đi "TÙ" đó:- Hải trả lời. Trời !!! Hèn gì nhìn bề ngoài của anh trí thức, nhưng lột bỏ hết áo quần trên người thì thì đúng là dân "Bụi Đời" cái hình con bò cạp chần dần ở sau lưng, cu thì sần sùi lổ chổ… hết biết! Lãng Tử Đa Tình mà:- Hải đáp Chắc mấy ông USP này mù hết rồi nên mới bị cái mã bề ngoài của anh lừa rồi? Không đâu! ở cái sứ sở này cái gì trong đời của mình nó đều records hết trong cái computer rồi, bị "vết" thì coi như tiêu tùng đời trai đó, ai ai cũng biết tất. Cho nên Mike chính là người mà anh "Nợ" nhiều nhất đó. Vả lại khi Anh vào phỏng vấn ở USP này - thì tuyệt, dĩ nhiên là phải nói trời phú cho anh cái bề ngoài & ăn nói thì… em cũng biết rồi, gặp lúc người đang cần dân tiếp thị, khúc sau thì em biết rồi đó. Hải bổng hồi tưởng lại 4 năm ngồi trong cái "Nhà" Liên Bang đó:- Ôi trời, đúng là địa ngục trần gian. Nếu Mẹ có sinh ra con lần hai trong đời thì Trời bảo cũng không giám phạm tội lần hai ở nơi này… Ê nhóc, lượm cục xà bông cho tao:- cái thằng Mỹ đen to đùng trần trùng trục đang tắm kế bên hét to bên tai Hải. Giật mình! Hải vội cúi xuống nhặt cho nó. Bổng thấy hậu môn của mình bị một vật gì trơn tuột chạy thẳng vào, theo phản xạ tự nhiên gồng mình một cái, vật đó phọt mạnh ra sau, ngoái nhìn lại thì ra thằng tổ mẹ Mỹ đen nó nhét cả cục xà phòng vào hậu môn mình. Chưa kịp hoàn hồn thì bổng đâu ra xuất hiện thêm hai thằng khác đang giử chặt đầu & hai tay, còn thằng đen ban nảy đang tuốt cái con cặc to đùng dài ngoàn của nó đút thẳng vào hậu môn Hải. Mắt muốn nổ đom đóm, ruột gan muốn ói ra, rồi Hải té sỉu không biết gì nữa…. Khi tỉnh dậy mỡ mắt ra thấy mình đang nằm trên giường bệnh xá người vẫn trần như nhộng, phần thân giữa được băng kín mít, chợt Hải nghe một giọng nữ nói tiếng Mỹ kiểu Mễ:- Mã mẹ nó may cho chú em đó, chút xíu nữa là chú em không còn cái lổ để địt rồi. Hải tưởng rằng cô y tá nói đến cái của quý do cha sinh mẹ đẽ để lại cho, vội vàng rờ xuống thử, Ồh may quá vẫn còn nguyên si dưới lớp bông băng kín mít, tạ ơn trời:- Hải thầm nghĩ. Nằm yên đó:- Một giọng quen thuộc thốt lên của bà y tá sồn sồn thường chăm sóc chàng. Hải nằm sấp yên lặng không sờ mó vào dương vật của mình nữa. Vết thương cậu đã gần khỏi hẳn rồi, tui tháo băng luôn đây:- Giọng bà y tá vang lên. Không hiểu sao nữa chắc do mấy ngày qua bị bó chặt quá & ngứa ngáy khó chịu nên hôm nay khi được tháo băng, Hải cảm thấy con cu mình khác lạ, như chim sổ lồng, thoải mái hẳn ra, cảm nhận một luồn gió mát rượi thấy dễ chịu làm sao. Tuyệt !- bà y tá thốt lên.
Chương 1 | Chương sau
blog comments powered by Disqus