Trang chủ / Làm tình lãng mạn / HẢI LAN

Chương 1
Cỡ chữ: Bình thường | Vừa | To
ôi biết Hải-Lan qua trung gian của Linh, người em con ông chú. Vì họ là bạn cùng khoa, cùng trường. Linh và Hải-Lan đều theo ngành dược năm thứ 2. Đúng ra tên nàng là Helen, nhưng kể từ khi biết nàng, tôi gọi nàng là Hải-Lan vì do trại âm từ Helen mà ra. Bên cạnh đó, tôi cũng cho nàng biết Hải-Lan có nghĩa là hoa Lan của Biển. Dĩ nhiên làm gì có loại hoa Lan của Biển, nhưng thấy tên Hải-Lan ngộ-nghĩnh nên nàng tỏ ý ưa thích.

Măc dù đã đến Mỹ hơn 5 năm, nhưng gia-đình ông chú đông con, trong khi việc làm của ông không phải nghề chuyên-môn, nên lợi-tức chỉ đủ chi dùng thôi. Thành thử trong nhà chỉ có một xe cũ. Buổi sáng trên đường đi làm, ông chở Linh đến trường. Mỗi chiều Linh nhờ Hải-Lan chở về nhà và lệ thường nàng ở lại ăn cơm chiều với chúng tôi.

Lúc đó vừa chân ướt, chân ráo đến Mỹ. Hai cha con tôi phải ở nhà ông chú. Một căn nhà 4 phòng ngủ với 9 nhân mạng thì nhốt vào đâu? Dĩ nhiên với người Việt-nam thì như các cụ thường nói :" Ăn nhiều chứ ngủ bao nhiêu". Lại nữa, các cụ còn nói:" Đáo giang tùy khúc, nhập gia tùy tục". Cái tục ở xứ văn-minh và giầu có là, cha mẹ một phòng, con trai, con gái có phòng riêng, chứ không thể ngủ chung kiểu ở VN bốn ngàn năm văn-hiến được! Bởi vậy căn nhà 4 phòng thì vợ chồng ông chú choán một phòng. Linh là con gái lớn giữ một phòng, hai đứa em trai một phòng, hai cô em gái áp út và út choán một phòng. Và một phòng rất rộng-rãi dành cho cha con tôi là basement. Thực sự, chú tôi rất khó nghĩ khi phải xếp cha con tôi xuống basement, nhưng tôi đã trấn an ông bằng nhiều lý-lẽ khác nhau.

. Mà lẽ đúng nhất, đó là so-sánh với cuộc sống ở VN. Nhiều gia-đình ở VN không có miếng đất cắm dùi, nhiều gia-đình có mái tranh vừa đủ che nắng chứ không thể đụt mưa. Chưa kể đến những người sống lang-thang đầu đường, xó chợ... Vì lúc đó Nhà Nước có kế-hoạch giãn dân tại các đô-thị đi vùng kinh-tế mới. Có lẽ đời sống ở vùng kinh-tế mới quá khó-khăn, lúa thóc hoặc những cây ăn trái không thể một sớm, một chiều có thu-hoạch. Vì vậy rất nhiều gia-đình tìm cách trở về thành-phố. Khi trở về thì nhà cửa đã sang tay người khác. Chỉ còn sống nhờ vào nhà những người thân. Gia đình nào kém may-mắn hơn đành sống ở các lề đường, đưới gốc cây, bên mái hiên, với tấm nylon che nắng, đỡ mưa.

Nghe tôi trình bầy như thế, ông chú đành tắc lưỡi phán: "Gặp thời thế, thế thời phải thế" Anh và cháu cứ ở tạm đây, để mai mốt sẽ xin chương trình gia-cư, khi đó dọn ra cũng được? Cũng như những người tị-nạn khác, hai cha con tôi phải làm những giấy tờ cần-thiết khi đến Mỹ. Từ thẻ an-sinh xã-hội đến chích ngừa và xin tiền trợ cấp. Những lần như thế đều được Hải-Lan giúp đỡ rất nhiệt tình. Khi cần chúng tôi phải cho nàng biết trước, để nàng sắp xếp giờ giấc đến trường hoặc xin cái hẹn khác cho phù-hợp với giờ nghỉ của nàng.

Tục ngữ VN có câu:" Nhất cận thân, nhì cận lân". Trường hợp của tôi và Hải-Lan nằm ở vế thứ nhất. Qua nhiều lần chở cha con tôi đi đây, đi đó, tình thân giữa chúng tôi tiến triển rất thắm-thiết. Bên cạnh đó Hải-Lan rất yêu mến con gái của tôi. Thỉnh-thoảng nàng mua cho cháu vài con búp-bê nhỏ hoặc những trang sách có đủ hình thú-vật hoặc những món đồ chơi nhỏ. Nàng bỏ nhiều giờ ngồi tập cho cháu vẽ, tô mầu hoặc sắp xếp các hình. Đặc biệt cháu cũng rất yêu mến Hải-Lan, mỗi khi Helen ra về, cháu đòi theo, khóc nức-nở. Lúc này cháu gần một tuổi, đang trong thời gian bập bẹ tập nói. Vì tiếp cận với Hải-Lan hàng ngày như thế, nên cháu bập-bẹ nói và hiểu tiếng Anh nhiều hơn tiếng Việt.

*
* *

Trong một chuyến vượt biên tại bờ biển Vũng-tầu. Tôi bế đứa con gái chưa quá 6 tháng, lội nước, đạp sóng lên tầu trước, đang định nhẩy xuống bơi vào bờ để dìu vợ và đứa con trai lớn chưa quá 5 tuổi, thì đột nhiên những tiếng súng chát-chúa nổ liên hồi. Hoảng hồn, những người vừa leo lên tầu nằm dài trên boong, nép mình bên mạn tầu tránh đạn

. Người lái tầu kéo tay ga, con tầu rùng mình, chồm sóng hướng ra khơi.

Khi định thần lại... thì chung quanh chỉ là bóng tối chập-chùng. Bầu trời một vài ánh sao lạc-lõng, bơ-vơ. Mặt biển như có hàng ngàn vì sao tan vỡ, khi con tầu xẻ bóng đêm, gối sóng trườn tới, để lại phía sau một vệt sáng của trớn nước do con tầu vừa đi qua và xa hơn nữa về phía sau là màn tối âm-u. Những người lên được tầu, kẻ thì lạc con, kẻ mất vợ, kẻ không kịp dìu người thân. Tiếng kêu khóc của trẻ thơ, tiếng nức nở của sự chia-lìa hòa cùng tiếng sóng đập vào mạn thuyền như một điệu nhạc chia-ly ai-oán!

Một số người năn nỉ tài công quay tầu trở lại, vì không ai nỡ xé lòng, nát tim với cảnh kẻ ở, người đi! Nhưng người lái tầu vẫn im-lìm như đá, như lim... vẫn giữ tốc độ tối đa cho tầu lướt sóng. Lúc đó lòng tôi tan-nát, đứa con dại trong tay vật-vã, khóc lóc lại càng làm lòng tôi như kim chích, dao đâm ! Tôi như người mất trí, một tay bế con, một tay bám theo be tầu lần mò về phía sau lái gặp tên tài công. Dù năn-nỉ cách gì, người tài công vẫn không chuyển lòng. Thấy tôi năn nỉ và đứa bé khóc lóc quá, người tài công nói lớn:
- Cả tầu, ai cũng bị hoàn cảnh này! Chính tôi cũng vậy, gia đình tôi cũng kẻ đi, người ở. Nhưng quay trở lại bây giờ thì một là chết, hai là bị tù. Chẳng thà mình đi cho yên phận, những người còn lại lo chuyến sau.

Ngẫm ra, người tài công có lý. Đồng thời tôi cũng nhớ lại có nhiều gia-đình phải chia nhau đi thành nhiều chuyến. Thôi đành tắc lưỡi theo số phận. Chứ bấy giờ còn cưỡng-cầu gì được? Không lẽ ôm con nhẩy xuống biển, bơi vào bờ. Mà bờ lúc này đã chìm trong màn đêm hun-hút.

Cũng may tầu của chúng tôi được tầu Cap Anamur vớt. Sau đó tầu lênh-đênh hoặc xuôi ngược theo hải-phận VN để cứu-vớt những con tầu tị nạn khác. Khoảng một tuần trên đại-dương, chúng tôi được tạm trú tại Singapore. Ngót hai tháng sống ở Sư-tử-thành, mỗi ngày tôi đều bế con đi học tiếng Anh. Phải nói lúc là học-sinh bậc trung-học, tôi theo sinh-ngữ Anh, nhưng chương-trình thuở đó chỉ chú-trọng đến văn-phạm và cách dịch thuật hơn là đối thoại. Hơn nữa các giáo sư VN đều phát-âm theo lối gần giống như âm Pháp, nên khi gặp người ngoại quốc tôi gặp trở ngại rất nhiều. Khi nghe họ nói, tôi mù-tịt như vịt nghe sấm, khi tôi nói, họ ngớ-ngẩn chẳng hiểu tôi muốn nói gì?

Cho đến khi biết Hải-Lan và có cơ-hội tiếp-xúc mỗi ngày, tôi biết đấu hót vớ-vẩn những câu thông-dụng.

Một thời gian sau, khi được chấp-thuận chương-trình gia-cư. Hai cha con tôi dọn ra một chung cư gần trường đại-học, nơi Hải-Lan và Linh đang theo học. Lúc này hầu hết những việc đi lại như đi chợ, giặt quần áo hoặc đi khám bệnh đều do Hải-Lan giúp đỡ. Tình thương mến giữa nàng và con gái tôi mỗi ngày mỗi đậm-đà hơn không khác chi tình mẹ con. Nhiều khi Hải-Lan ra về không nổi với cháu, vì cháu cứ ôm chặt lấy nàng. Dù tôi dỗ-dành cách chi cũng khó kéo cháu ra khỏi vòng tay của Hải-Lan được ! Bởi cháu ôm cứng lấy nàng, khóc lóc không chịu rời xa! Những lần tôi kéo cháu rời khỏi vòng tay Hải-Lan, nàng nhìn cháu với đôi mắt xót-xa, thương-cảm và trong mắt nàng long-lánh lệ.

Vì gần trường nên mỗi chiều, sau khi đưa Linh về, nàng lại ghé thăm chúng tôi và thỉnh-thoảng ở lại dùng cơm với cha con tôi. Lúc này tôi trên 30, nên có chút kinh-nghiệm về cách đối-xử với phái nữ một cách tế-nhị. Dĩ nhiên, tôi đối xử với Helen rất dịu-dàng với lòng quý mến và với lòng mang ơn nữa. Thường tôi nấu các món ăn Việt-nam, vả lại tôi có biết nấu các món ăn Tầu, Tây hoặc Mỹ gì. Thế mà nàng lại thích những món xào, canh chua hoặc thịt kho...v.v... Nhất là những món như canh rau đay hoặc mướp xào.

Sau bữa cơm nàng thường ở lại chơi với con gái tôi chốc lát. Mỗi lần nhìn nàng ngồi bế cháu trong lòng, chỉ cháu các hình ảnh hoặc xếp các đồ chơi, lòng tôi ấm-áp lạ-lùng. Hải-Lan nhỏ nhắn, chiều cao xấp-xỉ với tôi. Nước da trắng hồng, khuôn mặt thon gọn, tóc mầu hung với đôi mắt pha trộn giữa hai giòng máu. Mẹ nàng vốn là người Ý, cha nàng là người Mỹ. Qua lời nàng thì nàng giống mẹ nhiều hơn. Hai cánh tay nàng suôn-sẻ với những ngón tay dài mềm mại đang vuốt tóc con gái tôi. Cháu áp đầu vào ngực nàng. Vùng ngực của nàng không lớn lắm, rất hợp với dáng người. Nhiều khi thấy cháu nũng-nịu với nàng quá, tôi lên tiếng ngăn-cản, dĩ nhiên bằng tiếng Việt. Thoạt đầu nàng không hiểu, nhưng dần-dà nàng biết đó là lời tôi cản-ngăn con. Những lần như thế, nàng nhìn tôi với vẻ trách móc và lên tiếng:
- Không sao cả, vì em cũng yêu cháu .
Tôi đành tìm cách diễn-tả:
- Cô dành cho cháu nhiều tình-thương rồi mai-mốt cô không đến nữa, cháu khóc-lóc, tôi biết làm sao được?
Nàng nhìn tôi rất trìu mến:
- Chuyện đó chưa thể xẩy ra được?
Được thể tôi nói:
- Sau khi tốt nghiệp, cô sẽ đi làm, sẽ lập gia-đình và sẽ... thì đâu còn thời-giờ đến với cháu nữa!
Nàng cười mỉm:
- Trừ khi anh không cho tôi ăn cơm tối nữa?
Tôi ngửa hai bàn tay, như kiểu mời mọc:
- Cô được chào đón bất cứ lúc nào. Chỉ sợ cô không muốn bước chân đến và chỉ sợ tôi vụng-về không biết cách nấu những món cô ưa-thích thôi?
- Không hề chi, những món ăn VN rất ngon, làm tôi dễ ngủ hơn và không bị lên cân như những người bạn cùng trường.
Dí-dỏm, tôi đưa mắt từ trên xuống dưới:
- Cô nặng không quá 100 pounds mà sợ mập ư?

*
* *

Thường những câu chuyện giữa hai chúng tôi chỉ có vậy. Nhiều khi, tôi có ý-định đi xa hơn, bằng cách tán-tỉnh hoặc tìm cách đụng chạm vào người nàng, nhưng có lẽ mặc cảm hoặc sự tự-trọng hoặc nền giáo-dục của người Việt đã thấm vào xương-tủy... nên tôi không dám đi quá đà. Tuy thế, mỗi khi Hải-Lan ra về, tôi lại mơ-mộng và ... mộng-mơ?
Với tuổi trên 30 lại xa cách vợ thì làm sao tôi không bị đè-nén về sinh-lý cho được. Nhưng tôi không có cơ-hội đi tìm "bò lạc". Vả lại chẳng ai đề cập đến chuyện đó. Không lẽ tôi lại lên tiếng với Linh hoặc với mấy chú em của Linh. Đàng khác, tôi chỉ ru-rú trong nhà... như một người "kín cổng cao tường". Chưa có thể sắm cho mình một chiếc xe, dù là xe cũ! Và niềm vui của tôi là thỉnh-thoảng Linh ghé thăm, nhưng chắc chắn đó là sự có mặt của Hải-Lan mỗi ngày. Tôi thường cụ-bị những món ăn vừa chín, đang bốc khói theo giờ nàng đến nhà.

Sau khi cơm nước xong, cũng như những ngày trước, tôi thu dọn, rửa chén đĩa rồi ngả người xem TV, còn Hải-Lan chụm đầu với con gái tôi. Hôm đó, nàng đứng dậy vươn vai, vặn người như mỏi-mệt. Sẵn cơ-hội này, tôi lên tiếng:
- Hải-Lan mệt lắm à? Hãy để tôi ma-sát vai cho.
- Anh biết cách ư?
Tôi gật đầu:
- Dĩ nhiên.
Nàng ngồi xuống thảm, dưới chân tôi. Hai tay tôi bóp nhẹ hai vai nàng. Cho đến khi vừa đủ, tôi dùng cườm bàn tay xoa-xát trên vai, xuống lưng nơi hai lá phổi. Phương pháp án-ma này, tôi đã đọc trong sách và đã áp dụng cho một số người quen khi ở VN, vì thế hai bàn tay tôi không bị ngượng-ngùng. Trong thời gian này, tôi bảo nàng thả lỏng người và hai tay.

Hai chân tôi kềm sát thân người nàng một cách vô tình. Nếu không chú ý đến cách áp dụng thuật án-ma, chắc chắn tôi cảm thấy phấn-kích vì sự tiếp-xúc với thân người của Hải-Lan lắm. Sau một khoảng thời-gian như là vừa đủ, tôi hỏi nàng:
- Cô cảm thấy thế nào?
Gục gật đầu, nàng trả lời:
- Khá lắm.
Tôi cho nàng biết:
- Đúng ra khi án-ma, người được thoa-bóp không mặc áo, để nhiệt-lực trong cơ thể của cô tăng lên chóng hơn và sự mệt mỏi, đau nhức sẽ mau hết hơn.
Quay đầu lại, nhìn tôi bằng đôi mắt dịu-dàng, nàng nói:
- Tại sao anh không cho em biết?
Vừa nói xong, đứng dậy xoay người đối diện với tôi, nàng nhỏ nhẹ:
- Bây giờ cởi áo có muộn không?
Tôi ra dấu bảo nàng nằm dài trên sa-lông. Nàng nằm nghiêng, kéo ngược áo T.shirt qua khỏi đầu. Tôi quỳ bên nàng, hai bàn tay thoa nhẹ... nhẹ... từ vai xuống hai lá phổi. Thỉnh thoảng dùng cườm bàn tay, tôi ấn vào những nơi cần-thiết. Thú thật, khi nhìn thân người Hải-Lan thon-thả, với nước da trắng hồng, nằm dài trước mắt, lòng tôi xao-động như sóng nước vỡ bờ. Tim tôi như thôi thúc và máu tôi tăng nhịp luân-lưu, nhưng tôi cố giữ lòng. Thấy bị trở ngại vì giây áo ngực của nàng, tôi lên tiếng báo cho nàng biết. Nàng thở một hơi dài:
- Anh cởi dùm đi.

Sau đó hai bàn tay tôi xoa nắn khắp thân thể nàng phía sau lưng. Lúc này lòng tôi tưng bừng, nôn nao và không thể kìm hãm được, tôi cúi xuống hôn lên hai bên cổ, dưới tai nàng. Miệng tôi lần lần xuống vai, xuống lưng. Vừa dùng lưỡi, tôi còn dùng miệng mút vào những huyệt trên lưng... Lúc này người Hải-Lan nổi gai, nàng vặn người theo khi miệng tôi lướt từ bên eo trái qua eo phải của nàng. Thấy phản ứng của nàng có vẻ đồng tình, tôi kéo nàng nằm ngửa. Áo ngực của nàng rơi xuống. Cặp vú của nàng nhỏ gọn, hai núm như son. Hai tay tôi tham lam xoa... xoa trên 2 đầu vú nàng. Hai núm vú cứng dần... cứng dần... và nàng nằm yên-lặng thụ-động? Hai mắt nàng lim-dim. Miệng nàng hé mở, hàm răng cắn chặt như để chịu đựng sự nhột nhạt bởi bàn tay của tôi mớn-trớn.

Người tôi lùng-bùng... Tôi cúi xuống, miệng tôi ngậm lấy núm vú cuả nàng, dùng đầu lưỡi, tôi đá núm vú của nàng trong miệng. Nàng trằn người và thở hắt thành tiếng. Miệng tôi rời núm vú, lưỡi tôi trườn xuống rốn nàng. Nàng rít nhẹ qua kẽ răng. Can đảm hơn, tôi mở nút quần jean của nàng, thót bụng lại và nàng ưỡn người để tôi kéo quần khỏi chân. Quần lót mầu xanh viền đỏ không đủ che phần âm-hộ. Hai bên những sợi lông mầu hạt Giẻ thật dễ thương, thật gợi tình. Chưa dám kéo quần lót của nàng. Tôi đành vén sang một bên và miệng tôi tham-lam ngậm đúng cửa âm-đạo, lưỡi tôi đẩy quanh cửa âm-đạo... Lúc đẩy vào, lúc vòng quanh. Người nàng như có luồng điện cao thế, hai chân nàng giật... giật... và rên rỉ không thành tiếng.

Lúc này, tôi cũng không thể kềm hãm được. Dương vật của tôi dựng đứng. Tôi dìu nàng vào phòng...? Bất ngờ con gái tôi tròn xoe đôi mắt nhìn chúng tôi. Tôi vội vàng lấy áo T.shirt ra dấu cho nàng che ngực. Dĩ nhiên lúc này tôi đang bận quần áo, chứ không "thuồng luồng" như Hải-Lan. Nàng cúi xuống vỗ về cháu và nói nhỏ bên tai nó mấy câu. Bỏ thêm mớ đồ chơi cho nó, hai chúng tôi vào trong.

Như bị đói khát lâu ngày, tôi bế nàng nằm ngửa trên giường. Kéo quần lót nàng khỏi chân, tôi mở rộng hai chân Hải-Lan... Âm hộ của nàng chum-chúm, dài với dáng mỏng-manh được che bởi nhúm lông mầu rượu chát và điều tôi ngạc nhiên là cửa âm-hộ của nàng có một vòng mầu trắng đục như màng nhện bao bên trong. Tôi không ngờ... Hải-Lan còn trinh. Tôi vẫn nghĩ với đời sống tự-do, cha mẹ không thể kiểm-soát chặt-chễ con cái khi chúng bước vào tuổi thành-niên. Hơn nữa vấn đề trinh-tiết đối với đàn bà, con gái xứ Mỹ có lẽ không quan-trọng như một số nước Á-đông... thì việc Hải-Lan còn trinh khiến tôi ngạc nhiên? và thích-thú...

Với người đã có gia-đình như tôi hay nói cách khác đã có kinh-nghiệm trong việc chăn gối, nên tôi không dám vồ-vập, mạnh-bạo với Hải-Lan. Tôi phải từ từ để hâm nóng sự kích-thích của nàng. Dùng miệng và lưỡi, tôi lướt nhẹ bên ngoài mép âm-hộ, lưỡi tôi thỉnh-thoảng đẩy nhẹ vào bên trong. Rà trên mồng đóc... rồi tìm xuống hai mép thịt đỏ hồng như cánh hoa tươi?

Hai tay Hải-Lan bấu chặt lấy nệm, thân dưới nàng vặn qua, vặn lại theo hướng đi của lưỡi tôi. Miệng nàng rít qua kẽ răng và lầu-bầu những tiếng không rõ như thúc-dục như năn-nỉ. Có lẽ thấy tôi kéo dài sự mơn trớn và không thể chịu đựng được lâu hơn. Nàng hổn hển:
- Hãy cho em ... Hãy yêu em...

Không vội vàng, tôi trụt quần và cởi áo,. Leo lên nằm ngược chiều với Hải-Lan. Tôi bế nàng nằm trên người tôi, hai tay vòng lên mông nàng, miệng tôi ngậm cứng lấy âm-hộ nàng và tôi say-sưa... bú... Tôi bú một cách nhẹ-nhàng, với đầu lưỡi đẩy vào, kéo ra.... Bỗng dương-vật của tôi ấm-áp trong miệng nàng. Nàng chỉ ngậm và nút nơi đầu dưong-vật chứ không ngậm sâu trong miệng. Tôi nghĩ là nàng chưa có kinh nghiệm hoặc nàng sợ gì đó...? Tôi ưỡn người lên để dương vật vào sâu trong miệng nàng hơn, nhưng không thể vì nàng dùng một bàn tay như đà cản, nên dương-vật của tôi chỉ vào đến mức giới-hạn mà thôi. Tôi cảm thấy tinh-khí như tìm cách phóng ra ngoài. Nếu cứ giữ tình trạng này, chắc là tôi sẽ phải "ngã ngựa" trước. Vì vậy, tôi lật nàng nằm ngửa, một nữa thân người nàng trên giường, hai mông nàng gần mí giường, hai chân gác trên vai tôi. Cầm dương-vật, tôi rà chung quanh mép âm-hộ và từ từ cho vào huyệt-đạo của nàng. Tôi chỉ dám cho vào một chút thôi. Tôi bỏ hai chân nàng xuống, mở rộng hai chân nàng... Tôi nhích dương-vật vào sâu hơn? Như có vật cản... và nếu cứ gượng nhẹ như thế này... thì không có thể thỏa-mãn được chính tôi và cũng khó đưa nàng vào chốn bồng-lai. Tôi lại cầm dương vật đẩy nhẹ chung quanh mép âm-hộ nàng nhiều lần... Lúc này Hải-Lan rên-rỉ và thở hổn-hển. Nước nhờn thấm ướt đầu dương-vật của tôi. Hai tay tôi banh hai chân nàng rộng hơn và... đầu đương-vật của tôi vừa chạm màng trinh của Hải-Lan, tôi đẩy mạnh... Người Hải-Lan giật ngược lên, nàng thở hắt ra, như trút hơi bị đè nén quá lâu. Tôi thấy mặt nàng nhăn lại... Không dám đẩy vào, kéo ra như những lần làm tình với vợ. Tôi nhè-nhẹ đẩy vào và nhẹ-nhàng kéo ra ... rồi đẩy vào... Lúc này trong bàng quang tôi như bị tràn trề tinh-khí. Dù muốn kềm giữ và kéo dài niềm lạc-thú, tôi cũng không thể... Đẩy thêm một lần nữa, Tôi ghì thật sát vào nàng, hai phần duới của nàng và tôi như keo dính lại... Dương vật tôi giật mạnh, như vòi nước bị bể, tinh-khí bắn vào xối-xả... Người Hải-Lan lại giật thêm mấy lần.

Cơn sướng khoái tràn trề trong cơ-thể, tôi thỏa-mãn nằm chận lên người Hải-Lan. Miệng tôi mút nhẹ hai bên cổ nàng, rồi tôi chồm lên ngậm đầu vú nàng mơn-trớn bằng đầu lưỡi. Tay trái tôi lòn xuống nâng đầu nàng, tay phải mân-mê đầu vú phải. Núm vú nàng lại săn cứng. Cơn đòi hỏi lại dồn-dập kéo đến, tôi quỳ xổm vừa gác hai chân nàng lên vai, tôi ướm hỏi:
- Em có bị đau không?
Nàng nhìn tôi âu-yếm:
- Không đau lắm!

Dùng gối kê dưới mông nàng, tôi nhẹ-nhàng đẩy dương-vật vào sâu âm hộ nàng. Vẫn sợ nàng bị đau, tôi nhẹ-nhàng nhắp nhắp, do nước nhờn của nàng thoát ra và do tinh-khi của tôi còn nằm bên trong, nên lần này không khó-khăn lắm? Vì đã xuất tinh một lần rồi, nên lần này tôi làm tình với nàng khá lâu. Bởi lẽ gượng nhẹ, nên tôi không thể xuất tinh được. Tuy vậy tôi không dám làm một cách mạnh-bạo. Lâu lắm, có thể hơn nửa giờ, thấy nàng có vẻ mệt và đã mấy lần tử cung nàng co-thắt mà tôi biết là do nàng xuất khí. Vì vậy, tôi nằm chận lên người nàng, hai tay cho xuống dưới mông, tôi xiết mạnh và đẩy sâu vào, đầu dương vật của tôi như đụng vào đáy tử-cung của nàng... Tinh khí tôi bắn... giật trong đó. Hôn trên đôi môi mọng đỏ của Hải-Lan, tôi vào buồng tắm. Trở ra, thấy nàng ngủ ngon như một đứa bé vô tư-lự, tôi kéo chăn đáp ngang người nàng.

Bây giờ đã 9 giờ tối, như thế bữa cơm chiều không quá một giờ, còn hơn hai giờ đồng hồ, chúng tôi đã mơn-trớn và yêu nhau say-đắm. Ra ngoài, con gái tôi đang nằm trên thảm ngủ ngon lành như Hải-Lan bên trong.

Gần 10 giờ đêm, tôi đánh thức nàng dậy. Nàng uể-oái cho biết, nàng ngủ lại với tôi. Nàng không quên gọi điện-thoại báo tin cho cha mẹ nàng biết.

Có lẽ một thời gian quá lâu, tôi không có đàn bà. Sinh lý dồn nén, hơn nữa Hải-Lan là cô gái còn trinh lại đẹp và thân người rất ngọt-ngào. Nên đêm đó, tôi khó ngủ... Chập chờn cho đến gần sáng, lúc Hải-Lan đi vào buồng tắm. Tôi đi theo, mở nước cho nàng. Đứng thẳng người trong bồn tắm, người nàng như bức tượng được tay thợ khéo o-bế, mài-dũa. Khi nàng nằm dài trong bồn tắm, tôi lại háo-hức đòi hỏi. Chợt nhớ lại khi làm tình, có thể để lại hậu quả cho nàng, tôi lên tiếng.
- Em không sợ có thai sao?
Không trả lời, nàng lên tiếng mà tôi đoán là nàng không ngại chuyện mang thai có thể xẩy ra:
- Ư ... ự...?

Lấy khăn lau khắp người nàng. Khi lau đến phần dưới, tôi lại đưa miệng vào âm-hộ nàng bú một cách thoải-mái. Lúc này một chân nàng gác lên thành bồn tắm để tôi dễ dàng đưa lưỡi vào sâu hơn. Hai tay nàng ôm đầu tôi, miệng nàng rên rỉ. Nước nhờn từ âm-hộ nàng chảy ra, mùi ngây ngây thoảng mùi xà-bông tắm thơm nhẹ chui vào trận óc. Tôi say-sưa, mê-mải bú và lưỡi tôi đánh qua, lướt lại theo chiều dài âm-hộ của nàng từ trên xuống dưới. Đôi lúc tôi cho đầu lưỡi vào huyệt-đạo của nàng. Tiếng rên của nàng lớn hơn, chân nàng run-rẩy hơn và tôi cũng bị kích thích mãnh-liệt. Dìu nàng ra khỏi phòng tắm, nàng nằm ngửa trên giường, hai bờ mông vừa ở mép giường. Tôi ngồi xổm dưới sàn, hai chân nàng gác trên vai. Tôi hân-hoan ngụp lặn trong âm-hộ nàng với những lần bú thật lâu, thật mạnh. Nàng quằn quại như con rắn, miệng rên rỉ, hai chân cặp lấy cổ tôi như để kìm hãm nước nhờn thoát ra quá nhiều. Tôi đề nghị nàng, quỳ trên giường, tôi đứng đưới. Hai tay tôi ôm hai bên eo nàng. Dương vật tôi tìm lối vào thiên-thai. Nàng đưa tay xuống, cầm dương-vật của tôi cho vào cửa động. Hai tay tôi giữ eo nàng vững hơn. Tôi đẩy mạnh tới... cảm giác chật chội khi dương-vật vưọt qua cửa ải của nàng, khiến người tôi lâng-lâng. Lúc này nước nhờn của nàng khá nhiều, tôi cứ từng nhịp đẩy vào, kéo ra, lúc mạnh, lúc nhẹ. Tôi đẩy liên hồi, người nàng bị sức đẩy của tôi xô về phía trước. Tôi lại phải ngừng, để kéo nàng về phía sau. Hai đầu gối nàng mở rộng. Tôi rún người cho dương vật đâm ngược lên. Có lẽ bị thốn trong tử cung, nàng rít lên trong kẽ răng. Tôi hứng tình quá, quên mất phải gượng nhẹ và dịu-dàng với nàng. Hai tay tôi lòn dưới bụng nàng, ôm chặt và phần dưới của tôi đẩy mạnh vào cửa mình của nàng. Tiếng rên của nàng lớn hơn, liên hồi hơn, mồ hôi trên lưng nàng thoát ra, mồ hôi trên người tôi cũng không kém. Tôi say-sưa đẩy vào, kéo ra... coi nàng như một người đàn bà thuần-thục trong việc gối chăn? Lần này, tôi chơi khá lâu... Có lẽ cả tiếng đồng hồ ? Nàng rên rỉ như bị đau đớn, nhưng nàng vẫn quỳ chạng rộng để tôi đẩy vào, kéo ra liên tục như vũ-bão... Những tiếng nhóp-nhép của nước nhờn nàng xuất ra do sự va-chạm giữa dương vật và cửa mình nàng. Tiếng lạch-bạch khi phần thân thể dưới của tôi áp vào hai mông của nàng cùng với tiếng rên liên hồi của nàng và tiếng rít của tôi lúc tuyệt đỉnh... Đột nhiên, dương vật của tô đâm thật sâu và tôi ghì chặt hai mông của nàng thật sát... thật sát... Như nước vỡ bờ, tôi xuất tinh trong nỗi hoan-lạc tận cùng. Giữ dương vật khá lâu trong cửa mình của Hải-Lan, cho đến khi nó đầu hàng, cũng là lúc Hải-Lan nằm dài người xuống giường hổn-hển, với mồ-hôi ướt người.

Sáng hôm sau, nàng không thể đến trường được. Hẳn nhiên tôi cũng chung số phận. Đúng là hạn hán lâu ngày gặp mưa rào! Cả hai chúng tôi lăn ngủ. Con gái tôi đành uống sửa cầm hơi.

Từ đó, mỗi chiều sau giờ cơm, chúng tôi lại yêu nhau ra-rít và mạnh bạo, nhuần-nhuyễn hơn. Nhất là, càng về sau chúng tôi càng quen hơi, bén tiếng nên mỗi chiều Hải-Lan đến, chúng tôi âu-yếm nhau như những đôi vợ chồng trong tuần trăng mật. Theo tôi có lẽ còn mật-thiết hơn, say-đắm hơn và nồng-nàn hơn, vì chúng tôi không thể sống chung một mái nhà, vì chúng tôi không có danh-phận và có thể chúng tôi chỉ là hai kẻ ăn-vụng. Vì thế những lần bên nhau, chúng tôi tận hưởng thú-vui nhục-dục bằng đủ mọi kiểu với thời giờ dài hơn. Nhiều lần tôi "quần" nàng từ trên giường lăn xuống đất. Nước nhờn của nàng xuất ra quá nhiều, trong khi tôi vẫn liên hồi đẩy vào, kéo ra. Đến nỗi huyệt đạo của nàng khô-quánh mà tôi vẫn chưa bỏ cuộc.

Tuy vậy chúng tôi vẫn ngại hậu quả, nhất là tôi sợ hậu quả ấy hơn nàng. Vì tôi không thể nhắm mắt quên được bổn-phận của người chồng, người cha đang có người vợ và đứa con trai lây-lất ở bên kia bờ Thái-bình-dương. Bởi vậy, nàng phải dùng thuốc ngừa thai. Có lẽ loại thuốc này khiến nàng bị kích-thích nhiều hơn, đòi hỏi nhiều hơn? Nhưng dù thế nào đi nữa Hải-Lan cũng rất được thỏa-mãn. Bởi trước khi nhập cuộc, tôi đều dùng miệng và lưỡi để làm nàng ngây ngất trước. Riêng tôi lúc làm tình với nàng để cho nàng được tận cùng sướng-khoái, tôi thường đưa tư-tưởng đi nơi khác trong lúc đó nhịp thúc vào, kéo ra vẫn liên-tục mạnh-liệt trong âm-hộ nàng, với mục-đích không xuất tinh quá sớm. Đó là "tuyệt chiêu" khiến Hải-Lan vã mồ-hôi và điêu đứng với tôi ?

Với Hải-Lan tôi coi như là ân-sủng nàng ban cho tôi trong thời gian chờ đợi việc xum-họp gia đình. Dĩ nhiên tôi yêu Hải-Lan tức Helen rất nồng-nàn, say-đắm và hàm ơn. Nếu phải chịu khổ-cực, phải chịu cay đắng cho nàng, tôi vẫn vui lòng chấp-nhận.
Chương 1
blog comments powered by Disqus