Trang chủ / Làm tình lãng mạn / PHIÊN KHÚC VƯỢT BIỂN II

Chương 1 | Chương sau
Cỡ chữ: Bình thường | Vừa | To
Hi tháng sau an cư vùng đất hứa, cậu Ba Hiếu tiến hành nộp đơn bảo lảnh vợ con đoàn tựu từ bên Việt Nam. Chị Tư Xương-Đoan Dung, chần chờ chưa dám quyết định ưng thuận, hay chối từ lấy người anh ruột của Ba Hiếu là Võ Thành Tâm, ở Rạch Giá, Việt Nam. Xứ Úc có nền dân chủ pháp trị sống nhờ luật pháp, thăm hỏi luật sư làm giấy tờ thủ tục bảo lảnh diện “hôn thê” nếu không về quê hương làm đám cưới, đãi tiệc, có chụp hình quan viên hai họ, đặc biệt có ảnh riêng cô dâu, chú rễ đăng nạp, e sợ bị Bộ Di trú bác khước đơn xin từ lúc đầu.

Vào lúc, bà Bích Hà má ruột của Đông muốn nghĩ để trở lại trường lấy văn bằng, hoàn cảnh thuận lợi vào mùa trái cây Dung hằng ngày phải theo chồng- cậu Ba Hiếu và con rễ tên Đông, cùng nhóm cư dân địa phương vào nông trại bẻ trái Cherry đang chín rộ.

Gia đình ông Brown Gabriel- chủ Nông trang, trước đây được Bích Hà phụ giúp từ ngày đến Úc, phụ nữ Việt Nam rất siêng năng, bà có khả năng sắp xếp, điều hành mọi buổi tiệc trong ngoài chu đáo, thầy thợ cần gì tự thay mặt chủ giải quyết, bà Emma rất trọng vọng Hà, do đó, bà chủ rảnh rang chỉ chuyên trách phần hành chánh và tài chánh tại văn phòng.

Bích Hà muốn ghi danh khoá childcare- chăm giữ trẻ- chuyển về thành phố Adelaide, phải nghĩ việc. Giới thiệu chị Tư Xương- khuê danh Đoan Dung vì tình đồng hương như thông gia tạm thay thế mình, hai nữ hướng dẩn nhau cả tuần cho thạo việc, từ đó chị Tư có việc làm chánh thức. Ông chủ vốn cảm mến bốn mẹ con nàng từ ngày bảo trợ đến Nông trại, khi gặp mặt chào hỏi nghiêng má hôn, nựng xã giao nàng bởi chị ”phì nhiêu” da dẻ vú mông đẩy đà, hấp dẫn hơn Bích Hà bội phần; chừng như hương sắc ngạt ngào của phụ nữ Á châu càng làm ông chủ chết mê chết mệt Dung lúc nào không hay!, dù có mặt bà vợ hay ai đứng gần, nhưng thâm ý không đắm say nhục dục chỉ “chấm” nàng cho thằng em ruột.

. Riêng Dung lấy làm hảnh diện, lòng rộn ràng lâng lâng sướng khoái, được gia chủ cưng, đối thoại Anh ngữ được ông trao chuốt nên giọng nói điêu luyện và nhất là ánh mắt bà chủ chẳng hề tỏ lòng ghanh tỵ, vì bản tánh rộng rãi của người Tây phương hay phong tục tập quán của đất nước họ chăng?

Nhà trồng tỉa, Steven- là em ruột chủ Nông trang có cảm tình, thầm để ý phụ nữ có thân hình hơi phốp phát, lấy lý do chở Dung đi chung xe để cân số lượng trái cây chuyên chở về nhà kho tồn trử. Do đó, nàng phải theo một bên Steven. Đối với công nhân khác phải cực khổ giải nắng dầm mưa thu nhặt trái cây cho vào chiếc giỏ cân kí lô tính tiền, nàng có phần an nhàn hơn.

Dung khôn khéo muốn chiếm cảm tình, sáng pha cà phê sửa chứa trong phích cho nóng, làm bánh mì, nước uống thêm phần ăn sáng mang riêng cho Steven, khi lái xe đi chung. Săn sóc chàng như tình nhân, Steven rất vui vì nhỏ hơn chị Tư Xương một tuổi, tính tình rất galant với phụ nữ, phóng khoáng nói cười vui vẻ, ưa thích tự do. Từ ngày gặp phụ nữ da vàng vào phụ giúp gia đình anh chị mình, lại nghe tin người chồng vừa qua đời hơn năm nay -đang cô đơn- chàng trai độc thân bị “tiếng sét ái tình”, bị khối “nam châm thịt” cuốn hút, trở nên khoái hương sắc phụ nữ Việt Nam vừa đẹp vừa chân tình, vừa hầu hạ miếng ăn cử chỉ dịu dàng ân cần, không kém phụ nữ Nhật, Steven chưa từng tìm thấy ở phụ nữ đất nước ông; dù chị Đoan Dung ăn mặc kín đáo, sợ bị ánh mặt trời xâm nhập da cổ và tay chân, nhưng không thể nào che khuất cặp đào tiên đồ sộ đũng đỉnh trong áo khi di chuyển hay khom xuống khuân từng thùng trái cây chất lên xe. Nhìn miệng nàng cười duyên dáng, ăn nói đưa tình, khiến Steven cứ mơ màng trong đầu chắc “điểm nóng” của nàng tươi mát lắm.

Ban đầu chị Tư Xương và gia đình sáng đi làm xế chiều về nhà, vào vụ mùa trái cây, cả 4 người và số công nhân phải làm trể và ở lại trang trại tạm nghĩ qua đêm.

Steven rất cảm tình nên cứ tối, xuống khu nhà trại tìm rước Dung lên văn phòng-cũng là nhà của vợ chồng ông chủ trại, ăn uống xem Tivi, hai người trò chuyện thân mật, từ từ nàng dạn dỉ, cảm tình sâu đậm họ nắm tay và hai người lái xe tìm bóng tối tò tý hôn hít xờ mó như cặp trai gái tuổi dậy thì

. Bây giờ chị Tư –Đoan Dung được chánh thức vào ngôi nhà, tình tự càng đậm đà như cảnh lửa gần rơm. Dung dè dặt về mặt tình cảm về trình bày với chồng- Ba Hiếu- như than vản nổi niềm, nếu mình không chiều lòng, hy sinh “chút chút” cho Steven sơ múi, chỉ sợ mất việc hoặc phải làm việc khác nặng nhọc...

Cậu Ba Hiếu cảm thông cho nổi “đoạn trường” một kiếp nhân sinh của Dung, hoàn cảnh bất đắc dĩ của người đàn bà, cũng có thể con người Steven hợp nhản với nàng hơn là người anh ruột còn ở Việt Nam. Âu cũng là duyên phận cho phụ nữ xứ lạ quê người! Dù rằng cảnh vợ chồng giữa nàng với cậu Ba Hiếu hằng đêm vẫn đầm ấm, tình gối chăn vẫn mặn nồng, vẫn còn gắn bó.

Phương Loan cô gái lớn chị Tư Xương đến gia đình ông bà chủ Brown Gabriel mượn xe, để chở “bồ đoàn thê tử”, về thành phố lo thuê mướn nhà ở và lo thủ tục nhập học niên kỳ đại học tới, và cậu Ba Hiếu theo bổ túc hồ sơ đang nạp ở Bộ Di trú tiểu bang vì mỗi lần về thành phố xa xôi bất tiện, không rành đường phải nhờ Steven lái xe và hướng dẩn. Nông trang bây giờ chỉ còn Dung giúp việc nhà cho ông bà chủ và số thợ máy đang cày bừa vở đất sửa soạn cho vụ mùa kế tiếp.

Đứng gần phụ nữ mùi da thịt gây kích thích tình dục, Steven có cảm tưởng Dung đang thu hết nghị lực của mình khi bước vào “cơn khát gối chăn” cho hai tâm hồn tìm hơi ấm bên nhau. Chàng cũng hưng phấn để lộ dương vật quá khổ to chần vần, qua lớp vải quần. Dung cảm thấy rộn ràng sôi nổi trong lòng, pha lẫn cảm giác vui thích cao độ bên nhau, trong gian phòng ấm áp. Nàng mơ tưởng chàng đem “củ nừng” dzú dzí nhập cung chắc ngây dại sướng tận tâm can. Của qúy người Tây phương luôn to lớn, dài thượt thêm da dẻ tươi tắn như thể thanh niên, bởi chàng chưa từng giao hoan chăng? Làm chị Tư Xương phát thèm nhỏ giải. Hai thân hình trần như nhộng, tênh hênh trên giường. Phụ nữ Việt Nam quá đẹp, phốp pháp làn da nõn nà của tuổi trung niên, quá hấp dẫn đầy khêu gợi hay dâm đảng, nổi bật hai trái đào tiên trời cho như hai quả dừa xiêm hơ hớ, mời gọi người tình, Steven.

Lần đầu tiếp xúc hương sắc với phụ nữ Á châu, chàng hơi ngập ngừng tim đập dồn dập, nhảy thình thịch muốn thoát khỏi lồng ngực, nhưng cố trấn tỉnh, khoan thai không vội vàng nằm ôm nàng hơi ấm chuyền sang, mùi da thịt tỏa gây ra thêm ngây ngất hưng phấn. Cảm giác lâng lâng sướng khoái, hứng tình trào dâng cách đầy đủ một lúc ông mới đưa tay nhận “của qúy” bị thất nghiệp bấy lâu nay vào cõi thiên đàng- của người tình. Bộ phận sinh dục ông khá hùng dũng và dài, ông đẩy vào thật sâu nàng tham lam hứng trọn, thật cảnh “chày nào cối nấy”, xứng hợp tuyệt hảo mê ly rần rật đến cả hai người.

So sánh “của cải” của ba Hiếu to, nhưng nòng súng ngắn, dương cụ của Steven phương phi, sừng sỏ càng thọc sâu trong âm đạo Dung thấu vào tận cổ tử cung, ngoáy ngoáy co giật nong rộng âm đạo làm nàng quá hưng phấn. Steven bắt đầu nắc thọt, xàng qua hai bờ âm đạo, xỉa xói lên xuống như kỳ cọ cách mãnh liệt cả trăm quả thật lâu, thật hào hứng đưa người tình sướng lên tận cõi lạc thú miên trường.
-Ôi em ngây ngất quá!

Hãy tiếp dập mạnh nữa đừng ngưng, giọng nàng như nghẹn ngào không phát ra thành tiếng, tắt nghẽn từ cổ họng. Còn Steven cũng đê-mê đạt tột đỉnh cho anh bắn tinh dịch gửi gấm vô âm đạo em nhen?

Không cần nghe tiếng trả lời, ông bắn phụt tràn ngập trong cửa mình phụ nữ tốt số, rút dương vật ra, từng giọt nước đục quyện tống ngược ra từ cửa mình, nằm xuống âu yếm ôm ghì hôn nàng cách thiết tha. Từ ngày anh Tư Xương về bên kia thế giới, lần đầu nàng mới được thỏa dục “của lạ”. Như còn luyến tiếc chút duyên tình nở muộn, Steven còn muốn du dương thêm lần nữa... Steven vừa biểu diễn bài bản thế nằm ngửa cổ điển đã giúp nàng lên đỉnh thiên đàng. Giờ ông quyết chọn thế khác, bèn gác chân nàng lên vai mình: thế vác cày qua núi, kiểu nầy đưa dương vật vô sâu tận cổ tử cung, hai người đều sướng đồng nhịp, khoái lạc song hành, bắn tinh dịch ngập tràn để Dung tận hưởng niềm khoái lạc, còn đôi bàn tay nhào nắn cặp bưởi -cho thỏa chí, làm cho nàng tơi bời hoa lá.

*
* *

Trong khi bà Emma Gabriel- vợ ông chủ ra rút tiền và nhập các chi phiếu ở ngân hàng. Brown gia chủ từ kho sửa chửa máy, đi lên tìm vợ để nhắc vấn đề tài chánh trả cho công nhân chiều hôm nay.
Gặp Dung đang phụ việc thu xếp phòng khách. Ông hỏi
-Thưa bà đã lái xe với cháu Đông theo hầu cận.
Nảy giờ hơn 30 phút, nhà vắng. Chẳng có ai trong nhà, lòng ông chủ như thiếu vắng thứ gì, như một cơ hội thuận lợi, ông tiến lại đứng ôm Dung hôn hít cử chỉ ần cần, trìu mến như thường nhật. Mùi da thịt toả ra ấm tác dụng tạo cơn hứng dâng trào như sóng cồn ập đến, âm dương hòa nhau cách sung mản, con lợn lòng xổng ra, ông thọt tay vào quần chị Tư mằn mò con chem chép ướt mẹp, nàng không phản đối hay dùng dằng vì biết gia chủ cưng không hại gì, ông bà rộng lượng bảo bọc gia đình nàng đến Úc an cư lạc nghiệp.
Ông Brown do dự trước khi đưa con mồi vào vòng
-Em có cho anh sàm xở không?

Gia đình em qúy trọng anh chị lắm, đã ban cho rất nhiều nhưng chưa hề nhận lại một thứ gì. Nghe quá êm tai, lời trần tình đầy nghĩa ân.
-Mình cùng xuống gian phòng khách ở hậu liêu.

Cả dãy gian phòng chị Tư vừa dọn dẹp, lau chùi, vải trải giường mới, theo lệnh bà chủ tối nay cần đến cho quan khách nghĩ. Thông minh Đoan Dung tự đoán biết “sự gì” gia chủ cần đến mình giữa cặp Nam nữ giờ phút “nghiêm trọng” nầy, nhìn hạ bộ một cục u đã nổi cộm trong lớp quần Tây làm nàng như sướng lịm người tăng dần máu dồn dã chạy, cuộc hành trình đầy bản năng bộc phát bất ngờ giữa hai con tim chủ tớ. Ông bắt đầu trút bỏ áo quần, Dung râm rấp làm theo không dám chậm trễ một giây. Cả hai tháo bỏ tất cả xiêm y tranh thủ tạo nguồn vui thú xác thịt bên nhau lần đầu, chị Tư nằm ngửa lên giường bày tấm thân nõn nà với làn da óng mượt, hai má đỏ ửng như đang bị kích dâm tột độ của nụ hôn thần sầu của ông.

Ông Brown để mắt chiêm ngưỡng tấm thân ngà ngọc Dung:
-Ôi! bộ nhũ hoa sung mãn!.

Thật đặc thù to như hai quả dừa, tròn trịa đồ sộ, núm đỏ au nhô ra bóng lưởng, ngắm nhìn không ngăn lòng dục được, muốn nựng cho thỏa chí phụ nữ đang tuổi hồi xuân. Ông quan sát phần hạ thể phơi phới chòm lông đen ngòm, khe lạch như núp sâu hai bên đùi to béo cách sung mãn, bờ môi vun ấp phủ kín bởi cỏ hoa xum xuê đen mịch... Ông trở nên choáng ngợp mặt mày chẳng còn thấy trăng sao gì hết. Ông Brown cho chóp lưỡi dạo qua tận khe lạch, hơi thơm từng thớ thịt toát ra, bắt đầu từ dưới chiếc lưỡi rê lên trên, nàng sướng khoái co dựt, dựt dựt tăng tăng từng thớ thịt, càng liếm hoa cỏ tẻ ra xép nép, phơi lộ lằn thịt tươi mát hồng hồng hiện ra, ông nút nút tâm điểm “cái hạt mận” của Dung như lâng lâng cồn cào xé nát ruột gan bởi được gia chủ thương tình phục vụ. Ông chủ chồm hẳn người lên mình người nữ cho ngực áp ngực, má kề bên má hôn, rồi hai cái lưỡi tung tăng đùa giởn quyện chặt vào nhau thật lâu, miệng Dung ngạt ngào thơm phức càng gây ông ngây dại. Tay của nàng cũng thăm viếng, vò vuốt nhè nhẹ làm ông Brown rướn người khi lên cương cứng, tay nhận của quý ấn sâu vào vùng cấm địa. Khi hai vùng da thịt chạm nhau, có lẽ âm hộ của Dung hơi rộng, hay bị phái Nam quần thảo liên tục bị kích dục nở to?!. Ông bắt đầu hành sự nhẹ nhàng vài phút, ngưng lại lấy đà thụt tiếp thật mạnh làm Dung ngất ngây sướng khoái vặn uốn mình quằn quại như con trùng vượt thoát đoàn kiến săn mồi. Ông gia chủ Brown từng trải nghệ thuật giao hợp giữa vợ và các nhân tình, tạo thăng hoa cho Dung nên từ từ nắc nắc nàng, tay thoa bóp cách từ tốn điệu nghệ sẽ làm cho người nữ hứng tột đỉnh mới ngừng, ông thót hòn dái- ngọc hoàn- bế tinh híp híp hậu môn điều khiển cuộc tình không cho tinh dịch vọt ra sớm. Cảm nhận người nữ đã vào độ dâng trào, nét mặt như ngây dại hoàn toàn, ông chủ hăng say thúc ra thọt vào chập nữa, nàng ưỡn lên cao để khúc gân nương theo vào tận sâu thâm cung hơn. Hai người sướng đến chất ngất, lòng nàng cảm thấy thỏa mản được đàn ông quan tâm phục vụ đến bến bờ lần đầu, thậm chí còn được hưởng dài dài ngày hai ba cử nữa, những phần ăn thống khoái lạ kỳ nữa?. Rồi ông cố kềm giữ bế tinh chờ cử tối. Mục đích ông “khui hàng” để tối còn chiêu đải khách, vì trong thị trấn nhỏ dân số hơn 1.500 người, dể gì tìm kiếm “hàng xịn”. Hai người đồng thả lỏng nhau để tận hưởng giây phút thần tiên còn ẩn tàng trong giấc mộng vu sơn.

Vừa lúc nghe tiếng động cơ xe hơi ngừng trước thềm.

Hai người phỏng đoán bà Emma đã về, theo sau là hai Nam, cháu Đông và anh Brian thợ máy chánh-chồng của Bella, gọi ông bà bằng Cậu mợ theo hộ tống, hai túi xách tiền mang vào bà tiếp nhận đưa vào buồng cất. Chiều phát ra cho nhân viên.

Đoan Dung chạy ra chào mừng và phụ xách hành lý vào phòng.
Bà tươi cười hỏi ông đâu và ông có căn dặn điều gì chưa?.

Nàng hơi giật mình, vì hai người vừa chấm dứt cuộc mây mưa vụng trộm, lòng rất mừng vì ông chủ không phun trận mưa tinh trùng để gây ô nhiểm bốc mùi tinh dịch khi đối diện với bà chủ, nên không bị phát giác.

Em lo sửa soạn sạch sẽ chiều có khách đến ăn cơm tối.

Khách quen, ông Giám đốc ngân hàng và hai vị khác đến “binh xập xám”- Pocker, thưởng thức món ăn có thể họ ngủ qua đêm.

Thực đơn chị đã đặt nhà hàng xong lúc nảy. Chiêu đãi có phục viên lo.
-Em phụ tiếp “khách“ với chị nhen.

Câu nói buông lững của bà Emma làm Dung suy luận lo lo trong lòng, nhưng cảm thấy hảnh diện được chủ tâng bốc, vì nàng vào làm chưa được hai tuần, nên không biết rõ cảnh sanh hoạt gia đình của giới thượng lưu: thương gia, kỹ nghệ gia, chức quyền trong thị trấn nhỏ bé ra sao, nhưng thầm phỏng đoán cuộc vui nhộn nhịp vì thực khách người ăn kẻ ở, thầy thợ không thể dưới 30 người.

Nhập tiệc vào khoảng 18 giờ 30. Quan khách Úc đến rất đúng giờ, chứ khách Việt Nam thường rề rà đến trễ. Nhà hàng được order theo thực đơn yêu cầu, các nữ tiếp viên rót rượu champgne ra cốc chân cao, rảo bước mời những vị hiện diện trong phòng khánh tiết rộng có thể chứa cả 200 người, họ tyụm nhóm nói cười, theo sau cô khác mang khai bánh biscuit kẹp cheese, bánh sandwich lọai đặc biệt nhỏ, thực khách tự self serve. Vừa lúc vợ chồng ông bà chủ bước ra tham dự. Ông Brown dành phần tiếp đãi ở nhà trên, còn bà vợ lo nhóm thầy thợ gian nhà sau để tạo sự thân thiện và gần gủi mọi giới.

Dung được bà chủ cho phục sức, trang điểm lộng lẫy như mệnh phụ quyền uy cao sang, nóng bỏng kỳ lạ chờ viên Giám đốc Ngân hàng vào bàn, nàng sẽ ra ngồi gần bên phục vụ. Bà Emma căn dặn công việc em ăn uống chung vui, chiều chuộng lấy lòng giúp khách giải toả công việc và gia đình của họ. Nàng suy nghĩ mình chưa từng ra vào chốn nhà giàu, phú qúy ăn sang mặc đẹp, miễn chủ sai bảo sao, vâng lệnh làm nhiệt thành là vui thỏa.

Khi ông Giám đốc ngân hàng Allan vào bàn an vị, Dung tự động đến ngồi cạnh, nàng biết người đàn ông qúy phái được nàng sẽ phục vụ là viên Giám đốc, và hai vị khách kia có chức quyền, nghe qua lời chào mừng xưng hô thì được hai cô gái đẹp ngọt ngào, vô cùng gợi cảm thể hiện cách ăn mặc lãng mạn sâu sắc theo cách riêng của hai cô ấy, cô da vàng và cô da trắng cao hơn bước ngồi kề săn sóc. Bàn dài ghế bọc vải trắng, trải thảm tua tuội sang trọng ở căn phòng ăn nhà trên gồm bốn cặp- toàn qúy khách có chức vị.

Còn đa số thầy thợ, công nhân dọn bàn trong gian nhà sau, cách đó khoảng hành lang rộng, phục vụ ăn uống no say, họ nói cười rôn rả vui vẻ nhưng không có “em thơm” hầu hạ cạnh kề.

Thói quen của giới thượng lưu thị trấn lẻ về đêm, ăn xong qua phòng khách- hơi nhỏ ngồi thưởng lảm nhâm nhi ly cà phê, tách trà, bánh tráng miệng và chờ bênh xập xám, sát phạt nhau trong thâm tình giao tế.

Đêm nay có tăng cường ba người đẹp, làm dáng cho canh xập xám thêm khởi sắc. Những đóa hoa mới, khách không chê nhan sắc thứ hàng đặc biệt nầy mà vì quá quen muốn thay đổi “khẩu phần” thôi. Họ rỉ tai nhau từ hôm thị trấn có nhóm người da vàng về sanh cư lập nghiệp, có hai phụ nữ hương sắc còn khá mặn mà. Bích Hà má ruột của cháu Đông, phụ nữ sanh trưởng miền Nam da dẻ đẹp phong cách qúy phái, ai thấy nàng nóng bỏng hấp dẩn cũng tham lam, được ông bà chủ từng ưu tiên chiêu đãi các vị thượng khách kín đáo, vì nàng cần chút ít tài chánh cho hai niên học nghành giáo dục giữ trẻ. Đã đem cái ngàn vàng cân đo làm “quà tươi mát” trao đổi, còn khách hầu bao rủng rỉnh không ngại chi phí đậm. Khách đã trao đổi ái ân vui vầy với Bích Hà, dáng dấp thon cao, thơm như hoa lan, giọng nồng ấm ngọt ngào chẩm rải êm tai, ánh mắt quyến rũ; nhưng chỉ tội bộ ngực như “hơi màn hình phẳng”; như con khô mực, thế nhưng chiếc lưỡi là lợi khí thần sầu đưa Nam nhân vào “huyệt tử lộ” và cái âm hộ còn tuyệt hảo, ngoại hạng khách làng chơi bị nàng vận khí công vắt cạn, phun trào nguồn tinh lực, khiến sau cuộc mây mưa đứng dậy đi không muốn nổi. Vì thế khách “hưởng hoa, đãi nguyệt” với nàng một lần đều thỏa nguyện. Muốn giao dâm, luyến lưu thêm đôi lần nữa...
Tiếng tốt đồn xa. Vang danh trong giới thượng lưu, doanh nhân khoái “của lạ” truyền khẩu, rỉ tai kín đáo loan truyền, tư gia Brown chủ nông trại luôn có “hàng mới”. Do đó các vị thượng khách quen, họ cứ hẹn trưa trưa đến ăn cơm “đoàn kết” với gia đình Brown để “chén” bộ vó của Bích Hà cho thử nghiệm lời đồ đoán đúng sai!?. Một lần vị thương gia ngoài phố ngủ qua đêm, cường tập với Hà, nàng dùng nghệ thuật phục vụ vắt sạch tinh lực, đến sáng phải lê lết như tên bại xuội đi đứng không vững. Vì thế vắng mặt ông thương gia đêm nay. Con bạc đang lâm bệnh, chủ nhà Brown phải cầm khách.

Còn Dung hiện thay thế Bích Hà trong gia đình ông bà gia chủ, được Steven khai hỏa giao tình dự định xây dựng tương lai. Hiện vắng mặt vì đang lái xe về thủ đô Adelaide lo thủ tục bảo lảnh vợ con của người bạn –Ba Hiếu, bỏ lại người yêu sơ ngộ- Dung được gia chủ Nông trang “khui hàng” cử trưa.

Nhưng nàng sẽ không “mồ côi tình yêu” đâu, khi quan khách đến dự dạ tiệc.


Cả bốn vị khách đang ngồi phòng khánh tiết chờ các cô chiêu đải bưng cà phê, trà bánh đang đến... Chợt vị đàn ông trẻ trong nhóm nói bâng quơ:
-Ước gì giờ nầy có sửa tươi (breast milk) uống cà phê!.

Qúy ông sẽ khỏe “gà” biết chừng nào.

Ông Brown chủ nhà nghe, vốn chiều khách lấy lòng. Thoáng nghĩ nhanh, tìm biết ai có sữa, trực nhớ sẵn Yến Linh đang dự tiệc ở dãy nhà sau; ông liền lệnh cho mời cô gái trẻ lên ngồâi tiếp khách chung với nhóm Nam thực khách. Ông chủ biết Linh đang sở hữu bầu sửa tiên cho con bú hằng ngày, giờ đang căng cứng vì baby đang yên giấc và rảnh rang.
Yến Linh xinh đẹp vô cùng sau khi sanh da dẻ săn cứng, nhờ thoa các loại kem thảo dược bảo dưỡng làn da, cá tánh hay dí dõm. Cô hài hước bất cứ chuyện gì. Ông khách lạ nói đùa một câu, Linh đáp luôn câu dài còn buồn cười hơn, càng làm cho buổi hội ngộ đầy hào hứng, thêm khởi sắc...
-Nè Linh tiếc làm gì, cà phê cần vài giọt sữa cho đời bớt đen?

Em chỉ sợ qúy ông, qúy anh chê, chứ nào hẹp lượng. Chẳng những em biếu ...sữa mà còn “ngàn trùng” sự thích thú, mê ly... nữa.

Vị khách trẻ bưng tách cà phê đưa vào ngực, Linh lẹ làng “giả bộ” hốt chùm lông ở hạ thể, làm viên đường ngọt bỏ vào ly trước, xong trật áo ngực, nắm đầu vu chỉa vào miệng lý vọt tia sữa bung toé ra. Các vị khách đang ngồi trố mắt nhìn từng cử chỉ thích thú biểu diễn của cô gái. Người hơi ngạc nhiên trò chơi lạ, cất tiếng ồ... ồ; mắt láo liêng mĩm cười thích chí, còn Linh điềm nhiên chẳng hề mắc cở. Lần lượt cô “bơm sữa” cả vào bốn ly cà phê, tạo màu đục đục trắng đen, khách cùng hè nhau bưng cà phê ực một hơi ngon lành.

Xong vị khách trẻ trìu mến, giữ người đẹp ngồi bên như cô nhân tình, còn Linh vốn hiểu tâm lý qúy ôngï, ăn uống no say chắc có màn gì “độc đáo” của nhóm giàu có, uy quyền trong thị trấn nầy. Sau khi, viên cảnh lực bắt các con bài vào tay xong , nàng ngả người dâng gương mặt cho viên chỉ huy hôn một cái lên tinh thần, rồi nàng nhoẻn miệng cười vui đắc thắng với mọi người trong cuộc.

Trước khi cho kêu gọi cô “gái sữa” lên phòng khách, ông Brown lanh trí phán đoán Dung và Linh sẽ gặp mặt nhau, không ai dám “trổ ngón nghề”, hay mất hết vẻ tự nhiên; vì hai người ngụ chung một nhà. Gia chủ ra lệnh cho nàng và hai thiếu nữ trẻ rời phòng khách thay đồ nghỉ nằm chờ, riêng Dung cứ mơ tưởng, đoán ông chủ sẽ vào “thiếm xực” con chem chép mình trong giây lát.

Bốn người đàn ông phân chia bài bênh xập xám, canh bạc xoay qua được một vòng tua ăn thua luân lưu. Có lẽ họ tiêu thực, tới màn hai chánh yếu hấp dẫn hơn, được ngắm hình “bốn lá đầm” in trên con bài bằng xương bằng thịt.
Vừa lúc bà Emma chủ nhà và anh Brian, con bạc đẩy cửa bước vào.
Ông Giám đốc ngân hàng cứ nhìn sững theo gia chủ, vì bà từng là hướng dẩn ông trao đổi qua đêm với các em thơm trong ngôi biệt thự nầy.
Ông đứng lên, Brian ngồi thế Allan, xòe bắt các lá bài tiếp.
Bà chủ đi trước ông Giám đốc nối gót Emma.
Đêm nay có ba “công chúa”, nhưng:
-Có Dung lộng lẫy em chấm nàng cho anh.
-Còn gì bằng, người đẹp hầu cận lúc nảy chứ gì?
Anh khai hoả trước để còn đến phiên qúi khách còn chờ, nhưng ông cố đứng lại dãy hành lang ôm hôn mà Emma một hồi lấy hơi phụ nữ qúy phái lấy âm lực, mới rảo bước đi xuống căn phòng ở dãy hậu liêu. Bà Emma lịch sự gỏ cửa và bước vào giới thiệu:
-Anh Allan, Giám đốc Ngân hàng ngòai thị trấn
-Dung em tiếp anh Giám đốc thay giùm chị nhen?
-Dạ, em mang ơn ông bà, vinh hạnh được anh Giám đốc thương.

Bà Emma quay trở ra đi đến căn phòng ngủ kế, kiểm soát xem hai cô chiêu đãi để hầu vị khách trẻ- viên Chỉ huy cảnh lực tại địa phương xung trận họ sẵn sàng chưa. Nhưng khi vào phòng khách, ông ta có vẻ mê thích cô gái sữa-Yến Linh, vừa trẻ vừa như thứ hàng “da màu” đặc biệt, và xòng xập xám đang thiếu con bạc thì bà Emma ngồi cầm bài thế.
Ông Giám đốc Allan, đã có gia đình địa vị chức phận được ông bà chủ Nông trại đãi, nên đây chỉ là thay đổi “thực đơn” Á châu tuyệt hảo hằng tháng. Đúng hơn cảnh ăn vụng ngon hơn ăn thật. Còn Dung lên cơn khát tình chăn gối, cần người đàn ông ấp ủ ngày đêm. Vừa thỏa mản vừa có “chút cháo” cất vào hầu bao. Nhìn qua ánh mắt khát khao của hai người, khiến cho con tim họ rạo rực, hồi hộp ngay từ phút đầu bước gặp gỡ cho đến khi vô phòng, cảm giác thích thú và sảng khoái khi lâm trận.

Ông Giám đốc ôm nàng hôn mới có dịp diện kiến kỷ Dung đẹp sắc sảo, da mặt mịn màng, thân hình đẩy đà, nhất là hai trái dừa đong đưa, tâm điểm thu hút khiến ông thích nhất trong đời. Khi hai người tư thế hoàn toàn con ông bà Eva-Adam. Ông Giám đốc bắt đầu chủ-động, trèo lên giường nằm đè ập lên thân mình phốp pháp của người tình, tìm hơi ấm của phụ nữ da vàng ra sao?!.
-Ôi khối thịt mát rượi!

Dung như toát ra thứ mùi hương tình dục thơm tho, trong môi miệng bừng bừng theo từng xớ thịt. Cả hai đồng hưng phấn tột cùng khi hai bộ phận Nam nữ, áp sát gặp nhau bên dưới đang chóp chép chuyện trò tưới sự. Trên mặt ông đặt nụ hôn trên má, thêm môi miệng Dung thơm lừng, từ đó hai chiếc lưỡi quyện chặc tung tăng đùa giởn, nhất là mùi dầu thơm đắt tiền thoang thoảng trên giường, càng làm tăng sự kích dục mau đến. Đoan Dung ghì chặt người tình đang là khối thịt nằm chồng lên người nàng, mươi phút thỏa thuê ông chợt trở thế.
Ngồi dậy rồi ông cho hai tay mò lần xuống hạ thể
-Ôi! mu nàng thật xinh

Hoa lá xum xuê, xanh tươi đen đậm màu ngọc phách, nàng cạo, tỉa sửa vừa chớm lún phún mọc đủ đầy, ông cho tay mân mê chà xát nhúm lông sát trên da mu, hơi nham nhám trơn trợt nắm không được cộng lông cứng kích thích tinh dịch ông nhốn nháo. Ông tiến lần, tay banh rộng cặp đùi Dung thám hiểm hang sâu hun hút: mép ngoài nở nang, âm môi đỏ hồng như vừa được ăn no còn ươn ướt nước nhờn tươm ra, nguồn dâm thủy của Dung đang tuôn lần nghênh đón của lạ của viên Giám đốc đang muốn giao dâm. Nàng ưỡn lên, ưỡn cao chút. Chịu không nổi nửa vì bàn tay kích dục của ông khá điêu luyện, biết nàng cũng đang hứng cực độ, ông tra của quý vào âm môn đâm mạnh nghe cái ọot ngọt sớt khiến Đoan Dung phát ra tiếng rên:
-Á..áh, chết em chàng ơi.

Bản giao hưởng tình yêu như đang còn réo rắc, hai người muốn tận hưởng dư vị nên cứ ôm nhau dưỡng sức hồi lâu, thịt da ấm lại rồi ông Giám đốc bắt đầu phạng lia lịa hằng trăm cú, nhổm mông đít cao ấn xuống, kiểu các pháo thủ tập trung một hàng dọc, hai ba khẩu pháo chỗ này dập, rồi đến chỗ khác giật giật nã tới tấp vào mục tiêu ồ ạt của Dung, nàng sướng bấn loạn thần hồn, bởi lổ lồn được nong tối đa, chật ních không khí không lọt ra được. Âm hộ nở to hai bờ môi phòng bóng lưỡng những gốc lông đen nhẵn áp sát vào nhau, khiến Dung chơi vơi lạc lỏng như không còn biết gì nửa. Ông gia lực hăng say thêm vài mươi cú nắc xỏ xiên theo cái dương vật cương cứng cong vẹo vào thành vách, lúc nông, lúc ngập chìm vào hang sâu của Dung rồi mới xã bầu tinh dịch đầy ấp gửi gấm trong tử cung nàng.
Chương 1 | Chương sau
blog comments powered by Disqus