Trang chủ / Làm tình lãng mạn / TRẮNG ĐÊM TÂM SỰ

Chương 1
Cỡ chữ: Bình thường | Vừa | To
Vợ chồng anh Trần Thế Tài- Ngọc, ra phi trường Queenland đón vợ chồng anh Hai ruột, từ tiểu bang Victoria, lần đầu lên thăm gia đình tôi, sau hơn 15 năm anh em không gặp nhau, tình cờ đọc báo Việt ngữ mới liên lạc, cả hai tiểu bang cách nhau hơn 1800 cây số. Thời gian khá lâu anh em thất lạc, sau năm 1975, anh Trần Thế Năng sĩ quan Đại úy bị đi cải tạo sau đó vượt biên sang Thái Lan bị trắc trở thanh lọc khá lâu. Còn anh Tài cải tạo hai năm, về nhà vọt xuống Cà Mau vượt biên sang trại tỵ nạn Mã Lai.

Chị Ánh Tuyết là vợ sau, họ gặp nhau tại trại tỵ nạn Thái Lan, nhỏ hơn anh 23 tuổi. Anh 50 tóc bạc hoa râm, chị khá đẹp và trẻ 27 xuân xanh. Anh làm công nhân sản xuất phụ tùng ô-tô của hảng Holden, chị ở nhà lảnh may gia công, ở thuê chung với anh ruột của chị Tuyết. Còn chị vợ lớn, trong khi anh đang lao lý, bị đánh tư sản, gia đình hai thông gia chung góp bỏ tiền làm tàu, mua bến bãi ở vùng Đại Ngãi- Vĩnh Bình vượt biên, có lẽ tàu chìm mất tích gần 60 người đến nay không ai biết.

Kỳ nghĩ holiday và new year cuối năm, hảng xưởng đều đóng cửa, vợ chồng anh có thời gian mua vé máy bay vừa du lịch vừa thăm em.

Chúng tôi định cư trước tiểu bang Queenland nắng ấm, an cư lập nghiệp tạo mãi hơn 5 mẫu trồng cây trái: xoài, nhản... hoa màu phụ, đang tươi tốt sắp chuẩn bị thu hoạch, vì thế thường rảnh rang, giờ giấc không gò bó. Sống khu vực ngoại-ô, không khí trong lành có 5 gia đình người Việt nên qua lại rất thân tình, còn lại hầu hết di dân.

Lúc ăn cơm hay giải trí thường chúng tôi chia sẻ sự vui, nổi buồn ở phòng khách.

. Còn đêm hai cặp vợ chồng ngủ chung với nhau một phòng có dịp hàn huyên thêm. Trắng đêm tâm sự, ôn kỷ niệm thời thơ ấu, gia đình cha mẹ họ hàng, bạn bè ai còn ai mất lưu lạc phương trời nào?.

Anh Năng như một người thất chí, vì hoàn cảnh bất hạnh gia đình, vợ con, cha mẹ... ngoài xã hội rán làm chứ lòng không vui, bù lại gặp vợ, chị Ánh Tuyết khá chu toàn, chị mang bầu ở trại, sau đó xảy thai. Đến nay hơn mười năm, chuyện gối chăn bỏ lững chưa có đứa nào nối khác nối dõi tông đường. Nổi lo lắng triền miên của anh.

Những ngày đầu anh chị viếng thăm, thịt cá còn đầy tủ lạnh, bạn bè gần bên kéo nhau lai rai suốt ngày lúc dưa đầu heo, món cá hấp quấn bánh tráng chấm mắm nêm, khi gà nướng, sườn trừu BBQ, đưa cai với bia chai, vui vẻ không ngớt. Anh được bổ sức, chị Tuyết bắt anh ăn thêm, săn sóc anh cách chân tình dù có ai quen hay lạ ngồi bên, nên da dẻ hồng hào lên cân, có phần sung sức trở lại.

Chúng tôi lái xe đưa anh chị đi câu cá, đặt lộp bắt cua ở các hồ, eo vịnh nước mặn thông ra biển, thăm viếng ngoạn cảnh. Tinh thần anh hoàn toàn thoải mái, đi đâu hai bà kè hai bên lo cho anh từng chút, còn tôi khệ nệ đồ đạc rảo bước theo sau.

Queenland nắng ấm quanh năm, thiên nhiên ưu đãi thích hợp cho người Á châu sanh sống. Tiểu bang đất rộng dân thưa, lòng người hào phóng và qúy khách đến nhà. Cá muốn ăn đi câu, hoặc kéo lưới về bỏ tủ lạnh, gà nuôi thả rong trong sân vườn. Rau cải, hoa màu gia đình trồng một thứ: bí, bầu lũng lẳng trên dàn, bạn bè ăn cứ cắt đủ dùng, đó là bối cạnh 5 gia đình, không kể nhóm di dân thân thiện lui tới.

Tôi thấy anh Năng sung sức hơi mừng chở ra bãi biển Goldcoast tắm, hóng gió, ngắm du khách thập phương dập dìu rảo bước dọc bờ. Nằm phơi bày mông, ngực trong bộ áo tắm cực kỳ khêu gợi. Cả bốn ngụm lặn vợ tôi luôn kè theo bên anh Năng, thấy nàng choàng tay ngang cổ, còn anh ôm ngang eo ếch ngụp đầu xuống nước lại trồi lên. Chị Tuyết chỉ tôi, thiếm Tư với anh Năng xem tình tứ quá, chị đưa tay cho tôi nắm kéo ra nước sâu chút nữa, tôi đẩy cho chị ngưả người ra lại kéo vô hai chúng tôi giởn cách thích thú, hứng tình tôi kéo sát chị vô lòng hôn trộm một cái, chị quay lại ôn tôi nút lưỡi một hơi dài tự nhiên. Chị em mình có dịp cứ vui vẻ, hôn hít là việc thường, dương tính lạ làm chị hứng, chú đừng ngượng ngùng giữ kẻ mất hứng chung

. Mình công khai, sợ thiếm ghen đó thôi; vợ em muốn anh chị vui mới chọn khúc biển hơi vắng người. Liếc nhìn vợ tôi và anh Năng đã vào gần bờ, họ đang ngồi ôm nhau đầy tình tứ, tay vòng ra phía trước, hai mái đầu hướng nhìn về chân trời xa xa, chốc thấy anh như vò bóp vuốt ngực em dâu.

Lên bờ chúng tôi chọn chỗ nằm phơi nắng, tôi đưa kem chóng nắng cho chị Tuyết, nặn vào tay chồng bảo thoa cho thiếm Tư. Quay sang tôi, chị nằm trên khăn lông thoa phần mặt, xong chị nằm xấp mở chốt áo ngực, tôi có dịp chạm da thịt, bên vú chị nhổm cao cho tay thoa trọn bộ ngực, thật mê ly, rồi lưng dài xuống đùi. Luân phiên vợ tôi được anh Năng săn sóc, bốn người nằm khít bên nhau, cho đến trưa.

Tắm rửa thay áo quần xong, chúng tôi đến Food court, ở Centre plaza ăn trưa. Khu vực tập trung bán đủ thức ăn Tây, Tàu, vài tiệm người Việt bán thức ăn bán xen kẻ. Thấy bảng đề cần “bếp chánh”, chị Ánh Tuyết biết nấu nhiều món ăn, nhất là gỏi sứa tôm thịt, món cà-ri gà, mì xào... nên dò hỏi được cô chủ hân hạnh tiếp vô trong thử tay nghề, vợ tôi cùng đi theo.

Lúc hai bà vắng, tôi đưa anh ăn kem, rồi lên khách sạn tìm gái Nhật cho anh hưởng hương vị mới, phần nhiều du khách đặt chân đến khu nghĩ mát Goldcoast thường “ăn vụng” ít ai bỏ lở cơ hội; nhưng anh chối từ. Anh để sinh lực tìm đứa con với chị, mấy năm nay hì hục mãi, không con anh cứ nôm nốp lo người khác rước. Nếu chị được tiệm ăn nhận làm bếp dịp bằng vàng, về dưới cũng chưa có hàng may, thất nghiệp. Vợ chồng anh thỏa thuận tìm đủ cách có con, hoặc xin hay nhờ cậy người thân.

Gia đình hai em lo đủ thứ, lại được thiếm Tư chân tình, than vản muốn có con nối dõi, thiếm tâm lý cho ôm khi tắm như đôi nhân tình, có lúc hứng anh tung áo vò ngực, rồi thiếm ngửa mặt cho hôn, không phản đối mà còn nuông chiều, thật dễ mến.

Em có dặn Ngọc, anh Hai có hôn hay nựng cặp nhũ hoa đừng cho xàm xở cứ nuông chiều anh hết mực, mình đừng làm mất lòng vả lại có gì thiệt đâu! Con lớn vú teo không ai hâm nóng tình dục.

Chị Ánh Tuyết, thử tay nghề được nhà hàng nhận, vợ chồng quá mừng, dự định khi hảng xe Holden đóng cửa, lảnh số tiền bồi thường lên tiểu bang Queenland, sang lại khu vườn trái cây, sống chung gần anh em, lưu chân cho đến ngày trăm tuổi.

Đêm đó, chờ cho hai con tôi ngủ. Quang cảnh trở nên tĩnh mịch.

Cả bốn đều nằm chung giường. Chị Tuyết đứng dậy thay bộ đồ ngủ mỏng tăng rời bước chờ tôi phòng trong cùng.
Còn vợ tôi với anh Hai đang bước vào “cỏi tiên”. Tôi núp qua khe cửa nhìn hai người làm tình ra sao, nhất là sự hầu hạ của vợ tôi có mặn nồng không?

Khi vợ tôi, Ngọc trần truồng sẵn sàng hiến dâng “của lạ”, anh Hai chỉ nằm ôm thoa bóp vú, hôn hít, còn “thỏi gân” xìu yễu không nên tích sự gì. Bởi anh mang chứng bệnh “trên bảo dưới bất tuân”. Ngọc bèn bật ngồi dậy vò vọc, rồi dùng miệng ngoạm đánh thức... nhưng vô hiệu quả. Nàng chồm lên đè mình anh, nhún nhẩy như giao tình...

Phòng chúng tôi trong cùng, cách xa hai con tôi, không gian thật lảng mạn. Tôi nằm cứ mơ tưởng chị Tuyết trong bộ áo tắm hai mảnh ngoài bãi biển buổi trưa đầy gợi hứng. Giật mình ngồi dậy quá nứng lên, trong khi chị mặc áo ngủ không thêm “phụ tùng”; tôi ngụp đầu vô liếm, mút âm hộ cách ngấu nghiến không chừa cộng lông nào đến nổi ướt mẹp như tắm, chị đón nhận trong niềm khoái lạc với dương tính mới của người em chồng. Chị Tuyết dạng chân rộng hơn, phơi bày trọn vẹn “con ngao”- thẹp thịt đỏ hồng, hai bờ âm môi ướt mẹp. Nhờ tôi “tâng bốc” bú liếm, hôn, kích thích đầy đủ, tô điểm cho giây phút “hành sự” cùng nhau sẵn sàng bước chân lên “tột đỉnh”. Tôi ấn dương vật hùng hổ nắc mạnh cảm xúc thăng hoa đến độ chị rên la chóa-lóa, sợ hai con tôi phát giác cuộc tình, bèn khom mình hôn miệng nút lưỡi chị để “chế ngự” bớt niềm khoái lạc đang lên tột đỉnh. Vú, lồn “mới lạ” của chị dâu là niềm khởi trong sinh hoạt tình dục, chỉ có tánh cách nhất thời kiểu “đột-xuất”, hoàn cảnh cho phép, tôi nghĩ như sự lảng mạn dễ thương...

Cặp vú chị Tuyết bầu bỉnh, tròn trịa trắng ngần săn chắc, hai núm tươi hồng to bằng hạt đậu, tôi bắt đầu nút thật sướng. Dưới âm hộ dương vật căng cứng đang ngâm; trên vú, miệng tôi ngoạm lúc buông, lúc nhăn nhăn chõm vú, chị sướng khoái ưỡn cong mình, rồi tôi cong mình nắc xối xả chập, cho lửa dục thêm cao, khiến dâm thủy chị trào ra trào ra, hơi thở chi hổn hển. Tôi xả bầu tinh dịch sung mãn đầy ấp trong âm đạo.

Tôi ngả người nằm bên, cảm thấy khoảnh khắc tận hưởng đủ, bèn đưa tay chị gối đầu, cùng nhau trần truồng suốt đêm.
Anh chị đặt trọn niềm hy vọng, miễn tôi cấy tinh dịch để có con nối tông đường. Thật là của lạ bằng tạ của quen.

*
* *

Suốt tuần lễ ấy, chị có việc làm tại nhà hàng. Tối tôi với anh Hai, lái ra xe rước. Chị làm hai hộp “take away” mì xào thập cẩm và bánh tôm chiên dòn, nước uống. Chúng tôi đi dạo bờ biển về đêm, tìm ghế trống chị ngồi giữa cả ba chúng tôi cùng ăn.

Gió mát trăng trong, có lẽ hứng tình anh Năng ôm hôn vợ và nói cuối tuần phải quay về Melbourne làm việc trở lại. Anh Năng có kiến thức biết dự phòng khủng hoảng nửa đời: vì ở tuổi 50 như anh đáng lẽ lên chức ông, nhưng là người bị “stress về sinh lý”, tinh khí hao kiệt, cho nên không sanh con nữa. Anh nắm tay chị Ánh Tuyết áp vào tay tôi, hai em nên có những cuộc gia hoan ngoài luật pháp. Anh hoàn toàn không đánh giá đó là dâm dục hay loạn dâm.

Chánh anh chị cần đứa con nối dõi.. Chị Tuyết thì trẻ đẹp nhưng anh không nhu cầu ham hố dục tình, nên giao cho tôi.
-Em luôn vui vẻ, mai kia anh trăm tuổi con là chỗ nương náu cho em, thiên đàng ngay trong mái ấm gia đình không đâu xa.
Chương 1
blog comments powered by Disqus